Càng khiến cho Hạ Tưởng cảm thấy cả người không được tự nhiên đó là, mẹ hắn ôm Ngô Liên Hạ mà vui sướng khôn cùng, không ngừng khen nó rất xinh, lớn lên khẳng định là một nhân tài, còn nhỡ miệng mà hỏi cha của con trai của Liên Nhược Hạm... tim của Hạ Tưởng đập không ngừng, lòng nghĩ hôm nay xem ra không có tiệc vui rồi, quả nhiên bị cô bé liên kết với Liên Nhược Hạm đùa giỡn hắn.
Liên Nhược Hạm chỉ thuận miệng nói:
- Cha của bé không sống cùng mẹ con cháu, không nhắc đến anh ta nữa... nếu cô cảm thấy thằng bé không tồi, thì cứ xem như là cháu trai của mình là được rồi ạ. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL
Trương Lan không nén được niềm vui:
- Tốt, tốt, lại đây, để bà ôm một cái nào.
Liên Nhược Hạm giống như cố ý khiêu khích mà nhìn Hạ Tưởng một cái, rồi nói:
- Hay là cho nó gọi cô là bà nội thì dễ nghe hơn ạ.
Một câu nói khiến cho Trương Lan hồ nghi mà nhìn Hạ Tưởng một cái, Hạ Tưởng vội vàng đem Tào Thù Lê ra làm lá chắn:
- Cô bé Lê, em nói xem sau khi con trai mình ra đời, thì sẽ đặt tên nó là gì thì hay nhỉ?
- Làm thế nào anh biết nó chắc chắn là con trai, nếu là con gái, có phải là anh sẽ không thích phải không?
Cô bé không cảm kích, cố ý ép buộc Hạ Tưởng.
Hạ Thiên Thành ở bên cạnh nhìn Ngô Liên Hạ một lát. Bỗng nhiên ruột để ngoài da mà nói một câu:
- Khuôn mặt của thằng bé này quả thật là có chút giống với Hạ Tưởng, gọi bà là bà nội cũng được, lại đây, ông nội bế tí nào!
Hạ Tưởng cảm thấy trên đầu mình đang chảy mồ hôi hột, vội vàng gọi phục vụ đưa thức ăn lên, để che dấu những hồi hộp và bất an trong lòng.
Vệ Tân nhìn rõ sự lúng túng của Hạ Tưởng, nhỏ giọng nói với hắn:
- Chuyện lạ, tại sao không dám đối mặt với sự thật? Này, thực ra cũng đâu có gì, cho dù là các cụ biết chuyện, cũng chỉ sẽ vui mừng thôi.
Hạ Tưởng không hài lòng trừng mắt nhìn Vệ Tân:
- Đừng có phá đám thế, đi gọi thức ăn lên đi.
Vệ Tân mỉm cười, thong thả bước đi.
Trương Lan vừa nghe Hạ Thiên Thành nói một câu, ánh mắt liền tỉ mỉ quan sát Ngô Liên Hạ, càng nhìn càng cảm thấy giống Hạ Tưởng, không khỏi nở nụ cười:
- Thật là có duyên với tôi, rất giống cậu cả nhà mình, càng nhìn càng giống, quả thực là giống hệt nó lúc nhỏ, chỉ là trắng hơn nó một chút, mặt mũi tinh tế hơn... lại đây, bảo bối, để ông nội được bế cháu nào.