Toàn bộ khu văn phòng tòa nhà chính phủ, tin đồn được truyền như mưa như gió. Chỉ cần để ý một chút thôi là có thể nghe thấy những người đàn bà lắm chuyện đang rì rầm bàn tán ở mọi chỗ.
- Ai da! Nghe nói Bao chủ tịch bị bệnh ung thư thấy, các cô biết không?
- Đúng rồi đúng rồi, một người tốt như thế, mới có năm mươi hai tuổi, làm sao có thể mắc căn bệnh này cơ chứ, lại còn là giai đoạn cuối nữa.
Nghe người này thở dài, cảm giác như có vẻ hận một nỗi không thể chết thay ông ta được vậy.
- Mọi người không biết đấy, Bao Chủ tịch bình thường là người rất dễ chịu, nhiều lúc nhìn thấy bọn tôi, ông ấy còn gật gật đầu chào mà. Ông trời đúng là không có mắt, người xấu thì không trừng trị, lại cứ nhằm vào người tốt.
- Chẳng lẽ cô không nghe nói sao? Người tốt thì mệnh ngắn nhưng tai họa thì di chứng ngàn năm!
- Nói thì nói như thế, nhưng ông trời đúng là nhiều lúc không có mắt mà, tại sao lại không trừng trị những kẻ xấu xa hung tợn như Diêm Vương sống kia?
- Cô thích chết hay sao, dám ăn nói như vậy, bé mồm thôi.
Một người quay qua cười xi xi với một cô gái khoảng hơn ba mươi tuổi đó, cô là người đã từng bị Quách Vạn Niên phê bình chửi mắng thậm tệ, mà đối tượng đang ám chỉ ở đây lại chính là Quách Vạn Niên.
…