Phiêu Miễu Chi Lữ

Chương 127:


Chương trước Chương tiếp

Sau khi đưa tiễn tiên sứ Hô Tô Hào và hai vị phu nhân xinh đẹp của hắn, Lý Cường trở lại thương lượng cùng Mạc Hoài Viễn, hắn nóng lòng tìm ra một biện pháp giải quyết, nếu chọc vào tiên nhân, không có sự chuẩn bị sẵn sàng, thì chỉ có một con đường chết mà thôi.

Nhìn thấy Lý Cường lộ ra một vẻ sầu lo hiếm thấy, Mạc Hoài Viễn nhẹ nhàng xoa xoa bàn, cười nói: " Lão đệ, không có gì lại không được, nếu làm ta nóng nảy, cùng lắm thì cho lão đạo đó cùng chuyển thế, nếu hắn biết bảo kính rơi vào trong tay Tán Tiên như ta, chỉ sợ cười không thôi đó. Hắn cũng có tiên linh khí như ta, cũng có thể tu luyện bảo kính này."

Lý Cường lắc đầu nói: " Đệ biết, nhưng chuyện mấu chốt không phải ở chỗ này, mà là sau khi chuyển thế, nếu bị hắn tra được thì thảm rồi. Huynh không phải nói qua, dùng bảo kính có thể tra được người đã chuyển thế ở đâu sao? Đệ sợ mình không bảo vệ được bảo kính, bị tiên nhân kia cướp đi, vậy huynh rất nguy hiểm rồi, thực lực của đệ vốn không thể khống chế được tiên khí này đâu."

Mạc Hoài Viễn hiểu được Lý Cường lo lắng rất có đạo lý, loại bảo kính này ở trên tiên giới cũng rất lợi hại, để người tu chân khống chế quả thật là không có khả năng. Hắn trầm mặc chốc lát, có chút than thở: " Có lẽ trong mệnh số của ta chỉ có thể trở thành Tán Tiên. Bỏ đi, trước tiên không chuyển thế, chờ thêm nữa rồi hãy nói, cũng may thời gian còn rất nhiều."

Lý Cường cảm thấy cũng không hay, lắc đầu nói: " Sợ rằng vậy cũng không được, lão ca, huynh nghĩ lại xem, nếu huynh tu luyện bảo kính, tiên nhân kia có thể phát hiện hay không? Vật này hình như có linh tính, bây giờ bị lão ca mạnh mẽ trấn áp, nhưng chỉ cần tu luyện là tiên nhân kia sẽ phát hiện, khi đó làm sao bây giờ? Không có uy lực của bảo kính, chúng ta dám chắc đánh không lại hắn…"

Mạc Hoài Viễn lại trầm mặc chốc lát, nói: " Cùng lắm thì sẽ không tu luyện."

Lý Cường vẫn lắc đầu, phân tích: " Cái này cũng không thể thực hiện được…vị tiên nhân kia thông qua người của Thánh Thành dám chắc sẽ hoài nghi lên chúng ta, khi đó phải làm sao bây giờ? Hơn nữa, vừa rồi Hô Tô Hào đã nổi lên lòng nghi ngờ, mặc dù tạm thời bị xóa qua, nhưng khi chờ hắn trầm tĩnh lại, lòng nghi ngờ sẽ càng lớn hơn nữa."

Mạc Hoài Viễn đến lúc này mới phát giác Lý Cường lại tinh minh như vậy, những lời phân tích và câu hỏi vô cùng kín kẽ, hắn biết thực lực của mình cùng tiên nhân tranh đấu thì kém rất nhiều, mặc dù đánh không lại cũng có thể chạy, nhưng cuộc sống sau này cũng không dễ chịu lắm, ngàn năm có trôi qua đi nữa nhưng đến khi mình độ thiên kiếp dám chắc là không thể chạy thoát.

Mạc Hoài Viễn buồn bã nói: " Chỉ sợ là không chạy thoát được kiếp nạn này. Lão đệ, nếu là như thế, hay là ta rời đi tốt hơn, đi từng bước tính từng bước, ta không thể liên lụy ngươi đâu."

Lý Cường trừng mắt, mất hứng nói: " Lão ca, huynh nghĩ đến đâu rồi? Hừ! Tiên nhân! Tốt lắm, không đối phó lại được sao? Ta không tin là không có cách nào. Lão ca, đợi tìm được sư tôn của ta, ông ấy cũng là Tán Tiên, chắc sẽ có biện pháp."

...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...