Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 988: Rời đi trước khi tôi trở về (nhất)


Chương trước Chương tiếp

Editor: May

Tr?nh Thanh Th?ng c?i đầu, d?ng sức nắm lấy giấy ly h?n, giẫm bậc thềm, đi xuống từng bước một.

Tối h?m qua k?ch t?nh ở tr?n xe với Tần Dĩ Nam, tuy kh?ng phải lần đầu ti?n của c?, lại giống như lần đầu ti?n, vẫn l? l?m đau c?.

Những đau đớn kia, vẫn luốn khiến cho c? rất kh? chịu, chẳng qua trước đ? kh?ng l?u, đ?y l?ng c? vui mừng, mặc d? kh? chịu, nhưng cũng l? kh? chịu hạnh ph?c, kh?ng giống hiện tại, theo bước ch?n của c?, nửa m?nh dưới kh?ng ngừng truyền tới đau đớn, tất cả ở đ?y l?ng c?, h?a th?nh cay đắng n?i kh?ng n?n lời.

Từ cửa cục d?n ch?nh, đi đến chỗ đứng chờ xe taxi, chẳng qua khoảng c?ch hai trăm m?t ngắn ngủn, lại gần như l? hao hết kh? lực to?n th?n của Tr?nh Thanh Th?ng.

C? vịn lan can, vừa định ngồi xổm người xuống nghỉ ngơi một ch?t, b?n tai liền truyền tới một tiếng thắng xe ch?i tai.

Theo sau, ở cửa sổ xe hạ xuống b?n cạnh c?, một c?i t?i nện xuống ở trước mặt c?.

Tr?nh Thanh Th?ng bỗng chốc ng?y ngẩn, mới phản ứng được đ? l? t?i của c?, cho n?n...

Th?n thể Tr?nh Thanh Th?ng cứng đờ một ch?t, chậm r?i quay đầu đi, quả nhi?n xuy?n qua cửa sổ xe rộng mở, nh?n thấy Tần Dĩ Nam.

Sắc mặt của anh rất trầm thấp, nh?n thẳng con đường trước mặt, đến ?nh mắt cũng lười phải cho c?, sau khi n?m t?i cho c?, liền lập tức chuyển tay l?i, một bộ d?ng muốn rời đi.

Tr?nh Thanh Th?ng theo bản năng mở miệng: “Tần Dĩ Nam...”

C? chỉ gọi t?n anh, c?u n?i kế tiếp c?n chưa n?i ra, liền bị tầm mắt treo đầy thiếu ki?n nhẫn v? xem thường của anh bức đến ngậm miệng lại.

C? sợ h?i lui về sau một bước, c?i thấp đầu xuống, nh?n chằm chằm nhẫn kim cương đeo tr?n ng?n ?p ?t chỉ mới mấy tiếng đồng hồ, kh?e mắt n?ng l?n, liền hung hăng cắn m?i, d?ng sức cởi nhẫn xuống, đưa về ph?a Tần Dĩ Nam trong cửa sổ xe.

Nhẫn kim cương dưới ?nh mặt trời, kh?c xạ ra ?nh s?ng ch?i mắt.

Tần Dĩ Nam nh?n chăm ch? nhẫn đầu ng?n tay của Tr?nh Thanh Th?ng, tầm mắt lạnh lẽo r?t buốt quay đầu nh?n về ph?a c?.

Tr?nh Thanh Th?ng tiếp x?c đến ?nh mắt của anh, rủ tầm mắt vốn nh?n về ph?a anh xuống, chiếc nhẫn n?y l? anh mua d?ng để đặc biệt lừa c? trầm lu?n, vốn cũng kh?ng phải thật t?m cho c?, hiện tại bọn họ ly h?n, c? vốn n?n trả lại anh.

Tr?nh Thanh Th?ng đợi đ? l?u, cũng kh?ng đợi được Tần Dĩ Nam nhận lấy nhẫn, c? kh?ng c? can đảm ngẩng đầu xem ?nh mắt ch?n gh?t anh đang nh?n m?nh, ng?n tay xoa nhẫn hai c?i, liền duỗi v?o trong cửa sổ xe c?ng s?u hơn một ch?t, nhẹ nh?ng đặt ở tr?n tay l?i của anh, nhanh ch?ng thu tay về.

Tần Dĩ Nam lu?n trầm mặc kh?ng n?i, nh?n chằm chằm chiếc nhẫn tr?n tay l?i kia, kh?ng biết v? sao, bỗng nhi?n liền cười lạnh ra tiếng.

Tiếng cười kia rất nhẹ, Tr?nh Thanh Th?ng lại nghe đến đ?y l?ng ph?t run, c? tiếp tục l?i ra sau hai bước, c?i người nhặt t?i của m?nh l?n, c?n chưa đứng l?n, liền đột nhi?n nh?n thấy một đồ vật xẹt qua dư quang kh?e mắt của m?nh, c? bất gi?c quay đầu nh?n lại, nh?n thấy c?i nhẫn c? trả lại anh, vẽ ra ở giữa kh?ng trung một độ cong rất xinh đẹp, vững v?ng lọt v?o trong s?ng đ?o bảo vệ th?nh c?ch đ? kh?ng xa.

“Vật đưa ra ngo?i, liền giống như l? r?c rưởi t?i đ? n?m ra, sẽ kh?ng cần lại nữa.”

Trong l?c Tr?nh Thanh Th?ng nh?n chằm chằm s?ng đ?o bảo vệ th?nh đờ đẫn, b?n tai liền truyền tới ?m điệu trầm thấp của Tần Dĩ Nam, dưới tay c? bất gi?c nắm chặt t?i, r?c rưởi n?m ra, sẽ kh?ng cần lại nữa, ? chỉ l? c? sao?

Sắc mặt Tr?nh Thanh Th?ng vốn đ? t?i nhợt, lại trắng hơn một ch?t, luống cuống chỉ c? thể d?ng m?ng tay kh?ng ngừng nắm lấy t?i.

Tần Dĩ Nam nh?n chằm chằm bộ dạng trầm mặc kh?ng n?i một lời của Tr?nh Thanh Th?ng một l?t, liền thu hồi tầm mắt, bạc t?nh nhạt nhẽo mở miệng n?m một c?u: “Trước khi t?i tan tầm về nh?, dọn dẹp sạch những thứ c? từng động qua đi.”

Liền hưng hăng đạp ch?n ga một c?i, nhảy vọt đi.


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...