Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 957: Thanh xuân chấp niệm, chấp niệm thanh xuân (3)


Chương trước Chương tiếp

Editor: May

Cho d? c? n? tr?nh tầm mắt của anh, nhưng vẫn c? thể cảm gi?c được ?nh mắt n?ng rực của anh, nhịp tim của Tr?nh Thanh Th?ng, kh?ng hiểu ra sao cả c? ch?t tăng tốc theo, cảm gi?c như vậy, khiến cho c? c? ch?t k?ch động bất an, l?n m?i động, liền mở miệng lung tung, lấy cớ h?a dịu t?nh cảnh l?ng t?ng l?c n?y: “C?i đ?, b?c sĩ n?i, vết thương tr?n ch?n của anh c? ch?t nghi?m trọng, tuy rằng hiện tại c? thể xuống đất đi bộ, vẫn kh?ng n?n đứng vững qu? l?u, cho... cho n?n t?i d?u đỡ anh l?n giường nghỉ ngơi nh?.”

Tr?nh Thanh Th?ng n?i một đoạn d?i như vậy, Tần Dĩ Nam lại kh?ng c? đ?p lại.

Kh?ng kh? trong ph?ng trở n?n c?ng l?ng t?ng hơn, từ nhỏ đến lớn, Tr?nh Thanh Th?ng đều chưa từng trải qua t?nh cảnh như vậy, khẩn trương đến mức đầu ng?n tay đều run rẩy l?n.

V?o l?c Tr?nh Thanh Th?ng sắp chịu đựng kh?ng nổi, xoay người chạy đi, cuối c?ng Tần Dĩ Nam cũng l?n tiếng: “Được.”

Tr?nh Thanh Th?ng thầm thở ph?o nhẹ nh?m, n?ng m? mắt rất nhanh nh?n tho?ng qua Tần Dĩ Nam, liền d?u đỡ c?nh tay anh, đi về ph?a m?p giường.

C? hầu hạ Tần Dĩ Nam nằm xuống, thay anh đắp k?n chăn.

Vừa rồi Tần Dĩ Nam nh?n chăm ch?, khiến cho hiện tại nhịp tim của c? c?n chưa ổn định lại, v?o l?c l?i k?o chăn mền, Tr?nh Thanh Th?ng kh?ng cẩn thận đụng tới tay Tần Dĩ Nam.

C? giống như l? bị điện giật, nhanh ch?ng muốn rụt trở về, nhưng người đ?n ?ng lại gi?nh trước một bước bắt lấy tay c?: “Sao lại lạnh như vậy?”

Tần Dĩ Nam hỏi xong c?u n?i n?y, mới lưu ? đến tr?n người Tr?nh Thanh Th?ng chỉ mặc một ?o len mỏng manh, vừa rồi l?c c? tiễn Tống Tống rời đi, l? đi ra như vậy sao? Kh? tr?ch... Tần Dĩ Nam nghĩ cũng kh?ng nghĩ liền k?o một c?i tay kh?c của Tr?nh Thanh Th?ng đang c? ch?t ngu ngơ, c?ng nhau nắm chặt ở trong l?ng b?n tay của m?nh, để v?o trong chăn đệm.

“B?y giờ l? m?a đ?ng lớn, sao ra cửa lại kh?ng biết kh?ng mặc th?m ?o, đến đứa b? cũng biết lạnh th? mặc quần ?o, em lớn như vậy, c?n kh?ng bằng một đứa b?...”

Tr?nh Thanh Th?ng bị Tần Dĩ Nam răn dạy, đầu thấp c?ng lợi hại, c? kh?ng quen bất gi?c muốn r?t tay ra, lại bị Tần Dĩ Nam nắm chặt hơn một ch?t: “Đ? lạnh th?nh như vậy, nhanh ch?ng l?m ấm ?p!”

Tr?nh Thanh Th?ng gi?y dụa kh?ng ra, b?n tai d?ng l?n một mảnh hồng nhạt, c? vẫn lu?n kh?ng d?m n?ng m? mắt đi nh?n Tần Dĩ Nam, tim c? giống như l? bị c?i g? đ? nhẹ nh?ng tr?u chọc một ch?t, nổi l?n một trận t? dại.

Từ nhỏ đến lớn, c? sống nhiều năm như vậy, l?c n?y vẫn l? lần đầu ti?n c? một người đ?n ?ng, nắm tay c?, quan t?m c? như vậy...

Trong thuốc mỗi ng?y Tần Dĩ Nam uống, c? th?nh phần thuốc ngủ, anh rất nhanh liền ngủ thiếp đi.

L?c n?y Tr?nh Thanh Th?ng mới cẩn thận d? dặt ngẩng đầu, nh?n về ph?a dung nhan ngủ say của Tần Dĩ Nam, t?m th?ng n?y, c? đều đ? đối diện với khu?n mặt n?y cả ng?y lẫn đ?m, sớm đ? nhớ thuộc l?ng, nhưng lần n?y, kh?ng biết v? sao, c? nh?n mặt anh, tốc độ nhịp tim lại đặc biệt nhanh, l? do anh nắm tay c? sao?

Tr?nh Thanh Th?ng lặng lẽ r?t tay ra từ trong l?ng b?n tay của Tần Dĩ Nam, tay c? to?n l? mồ h?i, c? cọ x?t l?n tr?n quần ?o của m?nh, tốc độ nhịp tim lại c?ng hoảng c?ng nhanh.

L?c Tần Dĩ Nam tỉnh lại lần nữa, đ? l? buổi trưa, Tr?nh Thanh Th?ng gh? v?o b?n cạnh giường anh, đang chơi điện thoại di động.

Anh nh?n c? chăm ch? một l?t, kh?ng l?n tiếng ồn ?o c?, lặng lẽ duỗi đầu, tiến đến gần m?n h?nh điện thoại di động của c?, nh?n thấy c? lại đang viết microblog.

Anh vừa thấy r? mấy chữ trước t?n của microblog của c?, c? liền ph?t gi?c được anh, giống như nhận được nỗi kinh h?i g? đ?, h? nhỏ một tiếng, sau đ? liền giấu điện thoại di động ở ph?a sau, lắp ba lắp bắp lưu lại c?u “Anh, anh tỉnh rồi ?? T?i đi, đi bưng cơm cho anh”, liền đứng l?n, vội v?ng chạy ra khỏi ph?ng bệnh.


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...