Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 947: Một giây quyết định (7)
“Ba!” Tống Thanh Xu?n gọi một c?u, theo bản năng muốn bổ nh?o về ph?a IPAD, T? Chi Niệm phản ứng cực nhanh bắt lấy bờ vai c?, ph?ng ngừa c? tới gần Phương Nhu, anh nh?n chằm chằm Tống Mạnh Hoa giống như c? thể bất tỉnh v?o bất cứ l?c n?o trong IPAD, d?ng sức mấp m?y m?i, nghi?ng đầu, nh?n về ph?a Phương Nhu, trong mắt đảo lộn cuộn tr?o s?t kh? m?nh liệt.
Phương Nhu kh?ng quan t?m ch?t n?o nh?n nh?n vai, quay đầu, nh?n về ph?a mặt biển gi? ?m s?ng lặng, d?ng ngữ kh? phong khinh v?n đạm, chậm r?i mở miệng n?i: “Tuy rằng c?c người rất th?ng minh, cũng rất c? can đảm, nghĩ ra một chi?u tuyệt như vậy, dẫn dụ t?i xuất hiện, bắt t?i sa lưới.”
“Nhưng, c?c người th?ng minh hơn nữa, nhưng lại kh?ng biết một điểm, đ? ch?nh l?...” ?nh mặt trời ngả về ph?a t?y, y?n tĩnh chiếu l?n tr?n mặt Phương Nhu, chiếu h?nh d?ng chị ta, ở trong nh?y mắt n?y, c? ch?t ?n nhuyễn: “... Nhiều năm như vậy, t?i t?nh to?n mọi c?ch l?m hết thảy, ch?nh l? muốn hủy nh? họ Tống, chỉ cần hủy nh? họ Tống, t?i cũng liền kh?ng c? g? để lưu luyến với c?i thế giới n?y.”
Ch?nh x?c m? n?i, những năm gần đ?y, ngoại trừ hủy diệt nh? họ Tống, c? đ? kh?ng c?n nghĩ tới m?nh n?n sống cuộc đời như thế n?o rồi.
“... Phải biết, lần h?nh động n?y, t?i cũng đ? g?p mạng của m?nh v?o...” Phương Nhu n?i xong c?u đ?, mặt m?y cong l?n, hơi hơi ngẩng ngẩng cằm, cười rất b?nh tĩnh: “... Cho n?n, c?c người th?ng minh hơn nữa, c? đảm lượng hơn nữa, nhưng sao c? thể thắng được t?i - người đến mạng của kh?ng cần chứ?”
“V? sao? V? sao chị phải l?m như vậy? Nh? họ Tống l?m g? chị? Sao chị lại muốn hủy nh? họ Tống!” Tống Thanh Xu?n r?c v?o trong l?ng T? Chi Niệm, ngữ kh? kịch liệt hỏi lại.
“V? sao?” Phương Nhu nhẹ nh?ng lặp lại hai chữ kia một lần, chậm r?i quay đầu, nh?n về ph?a m?n h?nh IPAD, Tống Mạnh Hoa b?n trong giống như Tống Thanh Xu?n, đều l? vẻ mặt nghi hoặc, ?ng lớn tuổi, l?n m?i run đến đặc biệt lợi hại, cũng nghĩ muốn mở miệng hỏi c? ta một c?u “V? sao”, nhưng bởi v? đả k?ch qu? lớn, lại lu?n kh?ng thể ph?t ra ch?t ?m thanh.
“Đ?ng vậy, t?i n?n n?i v? sao t?i muốn l?m như vậy...” Phương Nhu đứng thẳng người, đi đến trước b?n tr?, cầm tấm h?nh Tống Thanh Xu?n từng xem qua l?n, ?nh mắt chị ta, bỗng chốc trở n?n ?n nhu v? tinh tế, kh?e m?i chị ta, cong l?n một độ cong rất nhỏ, mang theo v?i phần ho?i niệm, cũng mang theo v?i phần khổ sở, chị ta giơ tay l?n, nhẹ nh?ng vuốt ve tấm h?nh, giống như đang th? thầm, ngữ kh? rất nhẹ n?i: “... T?i kh?ng phải con g?i nh? họ Phương, l? nh? họ Phương kh?ng sinh được con, nhận nu?i t?i.”
“Cho n?n, t?i cũng kh?ng phải t?n l? Phương Nhu, t?i t?n l? Triệu Hiểu Yến...” Phương Nhu rủ l?ng mi, khẽ cười ?n nhu một tiếng: “... C?i t?n n?y kh?ng c? dễ nghe như Phương Nhu, đ?ng kh?ng? Nhưng m?, đối với t?i m? n?i, Phương Nhu dễ nghe hơn nữa, cũng kh?ng s?nh bằng Triệu Hiểu Yến... Đ? l? t?n mẹ t?i đặt cho t?i... T?i rất th?ch... Nếu như c? thể, t?i muốn d?ng c?i t?n Triệu Hiểu Yến n?y để sống cả đời, nhưng m?...”
Vừa rồi Phương Nhu c?n ?n nhu như nước, bỗng nhi?n liền trở n?n ?c độc l?n, chị ta ngẩng đầu, tầm mắt d?n v?o IPAD, đằng đằng s?t kh?: “... Nhưng m?, nguyện vọng nhỏ như vậy của t?i, lại bị Tống Mạnh Hoa ph? hủy!”
“C?c người cũng kh?ng biết, gia đ?nh ch?ng t?i đ? từng c? bao nhi?u hạnh ph?c đ?u! Tuy rằng gia đ?nh ch?ng t?i kh?ng c? tiền như nh? họ Tống c?c người, nhưng mẹ t?i lu?n ở nh? chăm s?c t?i v? em g?i t?i, ba t?i ra ngo?i đi l?m mỗi ng?y, mỗi cuối tuần cả nh? ch?ng t?i c? thể c?ng ra ngo?i chơi...”