Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 942: Một giây quyết định (2)
Tống Thanh Xu?n nh?n Phương Nhu, kh?ng n?i, kh?ng cười.
Đối mặt với sự lạnh nhạt của Tống Thanh Xu?n, Phương Nhu kh?ng để t?m n?ng m?i l?n.
C? ta nở nụ cười kh?ng c?n ?n nhu như nước m? Tống Thanh Xu?n từng quen thuộc, m? l? mang theo một ch?t tr?o ph?ng sắc b?n.
C? ta chậm r?i dựa v?o tr?n b?n cơm, bưng ly đế cao, chậm r?i đu đưa hai c?i, kh?ng nhanh kh?ng chậm giơ l?n bờ m?i, nhấp một ngụm.
C? ta uống non nửa ly rượu đỏ, c? lẽ l? cảm thấy bản th?n uống một m?nh qu? kh?ng lễ ph?p, liền giơ ly rượu đỏ, tao nh? đi đến trước tủ lạnh, t?m kiếm một b?nh nước ?p hoa quả tương đối dinh dưỡng từ b?n trong, n?m cho Tống Thanh Xu?n.
Tống Thanh Xu?n kh?ng mở b?nh nước ?p hoa quả lạnh buốt, m? m? mắt nh?n chằm chằm Phương Nhu, nhẹ nh?ng chớp hai c?i, mở miệng, giọng n?i đặc biệt b?nh tĩnh: “L? chị cho t?i xế xe taxi k?o t?i đến chỗ n?y?”
Phương Nhu nuốt rượu đỏ vào trong mi?̣ng, than thở một tiếng v? m?i vị thượng hạng, mới thoải m?i h?o ph?ng khẽ gật đầu với Tống Thanh Xu?n, kh?ng ch?t che giấu thẳng thắn th?nh khẩn: “Đ?ng vậy.”
“Chị muốn l?m c?i g??”
Phương Nhu giống như l? nghe thấy chuy?̣n cười lớn, n?ng m?i, cười trầm thấp hai tiếng, một gi?y sau, c? ta d?ng biểu t?nh lạnh buốt như sương, ngữ kh? giống như tới từ địa ngục, lạnh thấu cả người: “Muốn mạng của c?.”
Phương Nhu từng muốn mạng của Tống Thanh Xu?n v? số lần, chỉ l? mỗi một lần đều kh?ng đắc thủ.
Tống Thanh Xu?n cũng biết, cho tới nay Phương Nhu đều lu?n muốn dồn c? v?o chỗ chết, nhưng khi c? nghe được bốn chữ “Muốn mạng của c?” từ trong miệng chị ta, vẫn nhịn kh?ng được r?ng m?nh một c?i.
Mắt Tống Thanh Xu?n nh?n chằm chằm Phương Nhu, nh?y cũng kh?ng nh?y nh?n rất l?u, mới mở miệng hỏi chị ta vấn đề m?nh quan t?m nhất v?o mấy ng?y qua: “Anh trai của t?i l? do chị giết sao?”
Đầu ng?n tay giơ ly rượu đỏ của Phương Nhu run nhẹ l?n, tầm mắt rủ xuống, trong nh?y mắt đ?, giống như c? c? đơn nh?n nhạt tr?n ngập ra từ tr?n người của chị ta, chẳng qua đ? cũng chỉ l? ph?t chốc, rất nhanh chị ta liền c?u m?i nở nụ cười lạnh, chậm r?i uống một ngụm rượu đỏ, gật đầu, d?ng ngữ điệu nhẹ nh?ng giống như b?n luận thời tiết, n?i: “Đ?ng vậy, Tống Thừa l? t?i giết.”
Ngữ kh? nhẹ nh?ng như vậy của chị ta, giống như một con dao sắc b?n, đ?m thật s?u v?o tr?i tim Tống Thanh Xu?n, khiến cho từ khi Phương Nhu đi v?o, ?m điệu vẫn lu?n rất b?nh tĩnh của Tống Thanh Xu?n đều đ? dao động l?n: “V? sao chị lại muốn giết anh ấy, anh ấy đối với chị rất tốt, chị cũng kh?ng phải l? kh?ng biết, chị...”
Phẫn nộ khiến cho lời n?i của Tống Thanh Xu?n n?i đến ph?n nửa, liền dừng lại.
Phương Nhu ngược lại giống như l? ho?n to?n kh?ng c? cảm nhận được phẫn nộ của c?, vừa tiếp tục thong thả uống rượu, c?n vừa d?ng ?m điệu cười t?t mắt, đứng ở chỗ đ?, ngữ kh? nhẹ nh?ng chậm chạp n?i Tống Thừa l? bị chị ta hại chết như thế n?o: “... N?i thật cho c? biết, từ ng?y đầu ti?n t?i quen biết Tống Thừa, liền kh?ng nghĩ tới muốn sống tốt với anh ta, t?i t?nh to?n mọi c?ch tiếp cận anh ta, l?m bạn g?i anh ta, lại l?m vợ anh ta, chẳng qua ch?nh l? v? v?o cửa lớn nh? họ Tống c?c người, đương nhi?n, c?ng chỉ l?, muốn mạng Tống Thừa...”
Tống Thanh Xu?n tức đến th?n thể đều run rẩy l?n, c? nghiến răng nghiến lợi thở hổn hển mấy hơi, mới miễn cưỡng mắng một c?u: “Phương Nhu, chị... quả thực kh?ng phải người!”
“Giết Tống Thừa, liền n?i kh?ng phải người ư?” Phương Nhu c?i đầu, nở nụ cười ha ha, chị ta giống như l? n?i chuyện cười, ngữ điệu thanh th?y tiếp tục n?i: “... Vậy t?i c?n giết Đường No?n th? sao? C? c? biết kh?ng, trước khi Đường No?n chết, tới t?m t?i, l? muốn gi?p c? lấy được chứng cứ phạm tội giết người của t?i đấy, chỉ tiếc...”