Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 930: 99 câu chúc phúc (10)


Chương trước Chương tiếp

Editor: May

“Sao vậy?” Tần Dĩ Nam ngừng động t?c thu dọn đồ đạc, quan t?m nh?n tới: “Sao sắc mặt kh? coi như vậy? C? phải c? chỗ n?o kh?ng thoải m?i kh?ng? Muốn đi bệnh viện kh?ng?”

“Kh?ng cần.” Tr?nh Thanh Th?ng vội v?ng lắc lắc đầu với Tần Dĩ Nam, viện cớ lung tung qua loa tắc tr?ch: “Buổi tối tụ họp với bạn b?, c? ch?t mệt mỏi, nghỉ ngơi một ch?t liền kh?ng c? việc g?.”

Tần Dĩ Nam thở d?i nhẹ nh?m một hơi, tinh thần căng thẳng r? r?ng gi?n ra rất nhiều: “Vậy nhanh ch?ng đi nghỉ ngơi đi.”

Tr?nh Thanh Th?ng k?o kh?e m?i một ch?t, gật đầu.

V?o l?c Tr?nh Thanh Th?ng đẩy cửa ph?ng ngủ ra, Tần Dĩ Nam bỗng nhi?n lại gọi c? lại: “Tr?nh...”

C? lẽ l? kh?ng quen gọi t?n c? lắm, giữa chừng hơi hơi vấp một c?i: “... Thanh Th?ng, em thật kh?ng c? việc g? chứ? Nếu như c? chỗ n?o kh?ng thoải m?i, nhất định phải n?i với anh, c?ng t?c ng?y mai của anh, c? thể hủy bỏ hết.”

Tr?nh Thanh Th?ng đưng lưng về ph?a Tần Dĩ Nam, dừng bước lại, một loại hổ thẹn n?i kh?ng n?n lời, d?nh thẳng v?o đ?y mắt c? khiến cho c? ch?t phiếm chua.

C? nắm tay nắm cửa, bởi v? d?ng sức, khớp xương trở n?n trắng bệch ra.

Anh cưới c?, tuy rằng kh?ng phải bởi v? t?nh y?u, nhưng m? sau khi kết h?n, c? c? thể cảm gi?c ra được, anh lu?n đang nỗ lực đi l?m một người chồng tốt.

C? mang thai, anh chưa từng để cho c? giặt quần ?o, anh v? c? kh?ng c? ngủ c?ng ph?ng, nhưng đồ l?t của c? đều l? anh giặt gi?p c?.

Anh biết thai phụ cần dinh dưỡng, l?c kh?ng bận, sẽ về nh? sớm một ch?t, nấu cho c? đủ loại canh dinh dưỡng.

Thậm ch? c?n c? một lần, bởi v? c? c? c?ng việc chưa xử l? xong, anh bảo c? đi ngủ sớm, bởi v? chuy?n nghiệp kh?ng ph? hợp, anh vừa tra baidu vừa xử l?, ng?y h?m sau l?c c? tỉnh lại, anh gi?p c? l?m xong tất cả, m? anh nằm sấp ở tr?n b?n viết, khu?n mặt mỏi mệt ngủ thiếp đi.

Tr?nh Thanh Th?ng nỗ lực h?t s?u mấy hơi, mới bức tr?n mặt m?nh n?ng l?n nụ cười nh?n nhạt, quay đầu, biểu t?nh mềm mại mở miệng với Tần Dĩ Nam: “Anh y?n t?m, thật kh?ng c? việc g?.”

Tần Dĩ Nam nghe được lời cam đoan của c?, kh?ng tiếp tục hỏi nhiều, cuời cười ?n h?a với c?: “Vậy th? tốt, t?i kh?ng quấy rầy em nữa.”

“Ừ.” Tr?nh Thanh Th?ng khẽ gật đầu, nh?n chằm chằm nụ cười ấm ?p thoải m?i của Tần Dĩ Nam, nh?n một l?t, mới xoay người, đẩy cửa v?o ph?ng ngủ, l?c c? đ?ng cửa, c? lại ngẩng đầu, nh?n Tần Dĩ Nam đang c?i người, chỉnh sửa h?nh l? một c?i.

Đ?ng cửa lại, Tr?nh Thanh Th?ng giống như l? mất đi to?n bộ sức lực, dựa v?o v?n cửa, chậm r?i ngồi xổm ở tr?n mặt đất.

T?m trạng c? lo lắng, ch?n đầu ở tr?n đầu gối, vấn đề lo lắng về đứa b? khi ở tr?n taxi về nh?, lại quấn l?n trong l?ng c?.

Đang l?c Tr?nh Thanh Th?ng chuẩn bị chậm r?i thở ra một hơi, cửa ph?ng ngủ bỗng nhi?n bị g? vang, c? bị dọa đến to?n th?n run cầm cập một ch?t, vội v?ng đứng l?n, k?o cửa ra.

Tần Dĩ Nam bưng một ly sữa tươi ?m ấm, đưa cho c?: “Uống ch?t sữa tươi rồi ngủ đi.”

Tr?nh Thanh Th?ng h? to miệng, bất gi?c liền rủ tầm mắt xuống, c? nhỏ giọng n?i c?u “C?m ơn”, nhận lấy sữa tươi.

Tần Dĩ Nam n?i một c?u “ngủ ngon”, giơ tay l?n, liền muốn gi?p c? k?o cửa, l?c k?o đến một nửa, Tần Dĩ Nam lại n?i: “Uống xong sữa tươi, đặt ly ở tr?n tủ đầu giường, buổi s?ng ng?y mai t?i thu dọn.”

“?, c?n c?, hai ng?y t?i kh?ng ở Bắc Kinh, nếu như em kh?ng muốn l?m cơm, c? thể đi qua chỗ cha mẹ t?i ăn, nếu như em cảm thấy ngại ng?ng, t?i c? thể gọi điện thoại cho cha mẹ t?i, để bọn họ ph?i người đưa tới cho em.”


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...