Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 922: 99 câu chúc phúc (2)


Chương trước Chương tiếp

Editor: May

T? Chi Niệm nh?u m?y, chờ gi?y l?t, thấy c? vẫn kh?ng c? dấu vết muốn động, liền xoay người quay trở lại trước mặt c?.

Từ sau l?c mang thai, c? liền đổi th?nh gi?y đ?y bằng, thấp hơn anh rất nhiều, anh hơi c?i đầu, nhẹ giọng hỏi: “Tại sao kh?ng n?i chuyện?”

Tống Thanh Xu?n giống như l? người c?m, vẫn l? bộ d?ng im lặng trầm mặc.

T? Chi Niệm v? c?ng ki?n nhẫn chờ đợi, dưới bề ngo?i nh?n như b?nh tĩnh của anh, t?m che giấu lại l? s?ng lớn bất an, c? phải cuối c?ng c? đ? nhớ lại chuyện si?u năng lực của anh, muốn n?i chuyện với anh kh?ng?

Tống Thanh Xu?n nh?n chằm chằm T? Chi Niệm một l?t, ph?t gi?c anh kh?ng c? ch?t x?u dấu vết anh muốn đụng chạm v?o m?nh, liền hơi hơi n?ng tay một ch?t.

Cử động nhỏ nhặt như vậy của c?, khiến cho th?n thể k?o căng của T? Chi Niệm thả lỏng một ch?t, sợ đọc được tin tức kh?ng tốt về anh từ đ?y l?ng c?, chần chờ một l?t, đưa tay ra, nắm chặt tay c?.

“T? Chi Niệm, anh c? thể biết em đang n?i c?i g? kh?ng? Nếu như c? thể, liền nh?y mắt với em mấy c?i.” Khu?n mặt Tống Thanh Xu?n hờ hững nh?n T? Chi Niệm, ở trong l?c người chung quanh kh?ng nh?n thấy đ?y l?ng, lặng lẽ n?i với anh.

T? Chi Niệm vừa nh?y mắt một c?i với Tống Thanh Xu?n, đ?y l?ng Tống Thanh Xu?n liền lại hiện ra ? nghĩ mới: “Ba l? m?u xanh, v?ng tay tr?n ch?u m?u trắng, v?y d?i m?u t?m, ?o kho?c m?u đỏ thẫm...”

Mặt m?y T? Chi Niệm chớp động một ch?t, c? một l?c kh?ng phản ứng được, c? li?n mi?n cằn nhằn đếm v? số đồ dưới d?y l?ng như vậy l? c? ? tứ g?.

Hai người đ?ng l?c đứng ở mặt tiền ra v?o của cửa h?ng, khiến cho kh?ch h?ng ra ra v?o v?o phải đi đường v?ng, thời gian l?u, nh?n vi?n l?m việc trong cửa h?ng nhịn kh?ng được tiến l?n ph?a trước d?n xếp: “Ti?n sinh, tiểu thư, xin lỗi, c? thể phiền to?i c?c người hơi đi xuống dưới một ch?t kh?ng?”

Tống Thanh Xu?n kh?ng phản ứng, một l?ng một dạ tiếp tục đếm dưới đ?y l?ng: “... gi?y cao g?t hồng nhạt, t?i x?ch khảm kim cương, vỏ ốp điện thoại da hươu...”

T? Chi Niệm đặt tất cả lực ch? ? ở đ?y l?ng c?, cũng giống như c?, nhắm mắt l?m ngơ với lời nhắc nhở của nh?n vi?n b?n h?ng.

Nh?n vi?n b?n h?ng bị kh?ng để ? tới, l?ng t?ng một l?t, mở miệng lần nữa: “Ti?n sinh...”

Lần n?y ?m điệu lời n?i của người b?n h?ng c? ch?t cao, cắt đứt ? nghĩ nơi đ?y l?ng Tống Thanh Xu?n, trong đ?y l?ng c? hiện ra một ch?t kh?ng vui l?ng, nhịn kh?ng được ?m thầm phun một c?u: “Thật phiền nha.”

T? Chi Niệm đọc được ? nghĩ nơi đ?y l?ng c?, nghĩ cũng kh?ng nghĩ liền bỗng dưng quay đầu, liếc về ph?a nh?n vi?n b?n h?ng, đ?y mắt lạnh buốt tĩnh đạm của người đ?n ?ng, chứa đựng cảnh c?o nồng đậm, lực ?p b?ch cường đại đến mức khiến cho nh?n vi?n b?n h?ng bỗng chốc liền ngậm chặt miệng lại, cũng kh?ng d?m thở mạnh ch?t n?o.

T? Chi Niệm nh?n về ph?a Tống Thanh Xu?n lần nữa.

Tống Thanh Xu?n tiếp tục vừa nỗ lực duy tr? tr?n mặt kh?ng biểu t?nh, vừa t?n gẫu với anh ở dưới đ?y l?ng: “... d?y chuyền cỏ bốn l?, b?ng tai m?u v?ng... C?n c?, t?i mới ra treo ở đ?...”

Biểu t?nh tr?n mặt hai người, đều kh?ng c? biến h?a g? qu? lớn, chỉ l? nh?n mắt đối mắt.

H?nh ảnh như vậy, rơi ở đ?y mắt người chung quanh, c? ch?t giống như l? đang th?m t?nh nh?n nhau.

Mỗi một người đi qua, đều sẽ nhịn kh?ng được quay đầu, kh?ng hiểu ra sao cả nh?n Tống Thanh Xu?n v? T? Chi Niệm một c?i.

Bởi v? hai người qua thời gian qu? d?i, đều bảo tr? tư thế kh?ng động đậy, c? v?i người đi dạo phố, đều dừng bước, c?ch một khoảng c?ch, v?y xem.

Hai người kh?ng ch?t để ? tới ?nh mắt kh?c thường b?n ngo?i, chỉ l? một mực đắm ch?m ở trong giao lưu chỉ c? bọn họ mới hiểu.


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...