Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 916: Đình Đình, anh có siêu năng lực (20)
Theo một c?u n?i tiếp một c?u n?i T? Chi Niệm n?i ra, Tống Thanh Xu?n ho?n to?n ng?y ngốc ngay tại chỗ.
Đầu ?c c? trống rỗng, đ?y l?ng bị rung động n?n kh?ng hiện ra bất kỳ ? nghĩ n?o nữa.
Sau khi T? Chi Niệm b?y ra hết b? mật m? anh giấu ở dưới đ?y l?ng nhiều năm ngay trước mặt c?, tr?i tim anh cũng ngừng nhảy l?n theo, anh nh?n mắt c? chăm ch?, h? hấp bỗng dưng liền dừng lại.
Anh biết, anh l? đang khẩn trương, khẩn trương v? phản ứng kế tiếp của c?.
Trong ph?ng lại quay về ho?n to?n y?n tĩnh, c?n muốn an tĩnh hơn l?c vừa rồi c? b?y ra tất cả vấn đề ở trước mặt T? Chi Niệm, chờ anh trả lời.
?nh mặt trời y?n tĩnh sau giờ trưa ngo?i cửa sổ, tươi đẹp x?n lạn chiếu ấm ?p nửa căn ph?ng.
Tống Thanh Xu?n giống như l? một bức tranh y?n tĩnh, bảo tr? bộ dạng nh?n về ph?a T? Chi Niệm, động cũng kh?ng động, mắt trong suốt xinh đẹp của c?, giống như biểu t?nh tr?n mặt c?, kh?ng c? biểu lộ bất kỳ cảm x?c v? thấp thỏm n?o.
C? trầm tĩnh kh?ng tiếng động như vậy, khiến cho m?u trong cơ thể T? Chi Niệm, dừng lưu động theo từng ch?t một, chậm r?i đ?ng lại.
Tuy rằng l?c n?y trong đ?y l?ng c? kh?ng nghĩ g? hết, nhưng xuy?n qua tay nắm tay c?, anh biết, c? đ?y l? bị anh dọa sợ.
Bộ dạng n?y của c?, cho d? c?ch gần hai mươi năm, anh vẫn kh?ng thể quen thuộc hơn.
L?c nhỏ, mỗi lần anh đọc ? nghĩ nơi đ?y l?ng người kh?c ra, đối phương cũng giống như c?, bị chấn động đến trợn mắt h? miệng.
Chờ đến sau khi đối phương lấy lại tinh thần, liền sẽ t?m tận c?c loại l? do, tới che giấu l?ng t?ng khi ? nghĩ ch?n thật của m?nh bị vạch trần, sau đ? liền sẽ hung hăng trừng mắt nh?n anh, khẩn cấp vội v? tr?nh n? từ b?n cạnh anh, giống như anh l? r?c rưởi chọc cho người ch?n gh?t...
Tống Thanh Xu?n th? sao? Chờ c? phục hồi tinh thần lại, c? phải cũng sẽ c? phản ứng như thế kh?ng?
T? Chi Niệm bỗng nhi?n c? ch?t kh?ng c? dũng kh? đi đối mặt với cục diện sau khi c? ho?n hồn tỉnh t?o lại.
Anh kh?ng sợ người kh?c ch?n gh?t, nhưng anh sợ c? vứt bỏ.
T? Chi Niệm c?i kh?p m? mắt, tay đặt ở tay Tống Thanh Xu?n, nhịn kh?ng được bắt đầu bu?ng lỏng, chậm r?i thu hồi, r?t lui, sau đ? anh chậm r?i đứng l?n từ tr?n ghế sofa.
V?o l?c anh vừa mới chuẩn bị cất bước rời đi, Tống Thanh Xu?n ngẩn ngơ ngẩng đầu l?n, nh?n chằm chằm mặt anh, nh?n một l?t, kh?ng biết l? bị dọa đến mờ mịt, hay l? mạch n?o chưa chuyển về, ng?y ngốc mở miệng hỏi c?u: “T? Chi Niệm, chuyện mới vừa ph?t sinh, đều l? thật sao?”
C? tỉnh t?o lại... Cuối c?ng anh phải đối mặt với một m?n anh lu?n phập phồng lo sợ...
Chuyện đ? ph?t triển đến một bước n?y, anh b?y ra mọi thứ ở trước mặt c?, kh?ng c? đường lui, d? anh sợ, nhưng khi anh đối mặt với c?u hỏi của c?, cũng chỉ c? thể nhẹ nh?ng gật đầu, khẳng định trả lời với c?: “L? thật.”
“?.” Tống Thanh Xu?n khẽ gật đầu, c?i đầu, nh?n chằm chằm “Em l? Tống Thanh Xu?n” tr?n tờ giấy trắng một l?t, lại nghi?ng đầu, trầm tư một l?t, bỗng nhi?n giống như l? nghĩ đến c?i g?, c? đột nhi?n liền đứng l?n từ tr?n ghế sofa, kh?ng n?i một c?u n?o, nhanh ch?n chạy ra ngo?i thư ph?ng
C? chạy rất nhanh, c?n đ?ng mạnh cửa lại.
T? Chi Niệm đứng ở trong thư ph?ng nghe thấy ?m thanh Tống Thanh Xu?n vội v?ng chạy xuống l?u, c?n nghe thấy ?m thanh cửa dưới lầu bị k?o ra.
Anh bất gi?c xoay đầu một ch?t, xuy?n qua cửa sổ s?ng ngời, nh?n thấy c? đến gi?y cũng kh?ng đổi, dọc theo đường đ? trong s?n, vội v?ng chạy về ph?a cổng ngo?i.
Bộ dạng n?y của c?, cực kỳ giống như chạy trốn, giống như anh l? hắc ?m d? th?.
Anh biết chuyện n?y kh?ng thể tr?ch c?, nhưng m?, đau đớn kh?ng c? c?ch g? n?i r?, giống như l? thủy triều chốc l?t cuốn lấy anh, đ? ?p anh đến kh?ng thể thở nổi.