Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 909: Đình Đình, anh có siêu năng lực (13)
Trong bụng c? c? đứa b? của bọn họ, chịu kh?ng nổi k?ch th?ch qu? lớn, anh muốn nhặt lấy một ?t lời n?i quan trọng n?i với c?.
“Đừng lo lắng, anh sẽ kh?ng c? việc g?...” T? Chi Niệm vừa n?i, vừa giơ tay l?n, muốn kiểm tra mặt c?, nhưng n?ng một nửa, rồi lại rơi mạnh về tr?n đầu gối.
Anh tiếp tục n?ng c?nh tay l?n tr?n, chỉ l? đầu ng?n tay nhẹ nh?ng động, c?nh tay vẫn lu?n kh?ng c? rời khỏi đầu gối của anh, anh chỉ c? thể nhăn m?y bu?ng tha, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười tươi tắn với c?, ngữ điệu rất nhẹ n?i: “... Phải chăm s?c tốt th?n thể của m?nh...”
Nụ cười của anh, khiến cho trong đ?y l?ng c? đau x?t, nước mắt rơi c?ng m?nh liệt.
“Hiện tại em kh?ng phải một m?nh... Anh kh?ng phải sợ b? cưng c? chuyện, anh c?ng sợ em bị thương hơn...” T? Chi Niệm n?i cực kỳ cố hết sức, mỗi khi l?n m?i động một ch?t, liền c? tơ m?u chảy ra từ kh?e m?i của anh.
Tống Thanh Xu?n thấy T? Chi Niệm như vậy, đ?u c?n hữu t?m tư đi truy cứu sao anh lại v? duy?n v? cớ bị thương, c? kh?c giống như l? một đứa b?, giơ tay l?n che miệng nh, ấu trĩ cho rằng chỉ cần như vậy, liền c? thể ngừng m?u chảy ra từ kh?e m?i của anh.
Nhưng đầu ng?n tay của c?, rất nhanh liền bị nhiễm đỏ, anh lại bắt đầu ho khan nặng nề, c? cảm gi?c được trong l?ng b?n tay của m?nh d?nh đầy một đo?n ?m ấm đặc d?nh.
Anh vừa ho khan, c?n vừa động m?i, muốn n?i tiếp, c? lắc đầu, ngăn cản anh: “Đừng n?i chuyện, T? Chi Niệm, anh đừng n?i chuyện...”
C? vừa n?i, vừa c?i đầu t?m điện thoại di động, gọi 110.
C? gần như l? d?ng ngữ kh? cầu xin, n?i với 110 chỗ của bọn họ.
Sau khi c?p điện thoại, Tống Thanh Xu?n r? r?ng c? thể nh?n thấy, h? hấp của T? Chi Niệm đ? trở n?n hơi yếu k?m, m? mắt của anh bắt đầu nhẹ nh?ng rủ xuống.
C? sợ anh vừa nhắm mắt, liền ho?n to?n rời khỏi c?, c? gần như tuyệt vọng bắt lấy tay anh, t?m hết c?c loại lời n?i để n?i với anh, c?ng hỗn loạn, c? ph?t hiện ch?nh m?nh c?ng ngh?o từ, cuối c?ng c? nghĩ đến, anh vừa mới giơ l?n tay, muốn sờ mặt c?, c? liền ?m c?nh tay anh l?n, d?n tay anh l?n tr?n g? m? của c?: “T? Chi Niệm, kh?ng phải anh muốn sờ mặt em sao? Anh sờ, anh sờ...”
Mềm mại v? ướt ?t trong l?ng b?n tay, khiến cho m? mắt anh nhẹ nh?ng động, lại mở ra một kẽ hở lần nữa, anh nh?n c? kh?c hoa l? đẫm mưa, hơi hơi giương cong kh?e m?i. Anh như vậy, suy yếu m? lại ?n h?a, khiến cho đ?y l?ng Tống Thanh Xu?n bỗng chốc liền đau đến cực hạn.
C? từng đối mặt với bộ d?ng lạnh nhạt xa c?ch của anh v? số lần, nghĩ l?c anh ?n nhuận như ngọc sẽ l? quang cảnh như thế n?o, nhưng c? kh?ng nghĩ tới, l?c c? nh?n thấy anh ?n nhuận như ngọc, lại l? trong bộ dạng th? thảm như vậy.
“T? Chi Niệm...” C? vừa c? thể quang minh ch?nh đại y?u nhau với anh, c? sợ anh bỗng nhi?n bu?ng tay rời đi, c? mở miệng đ? kh?c kh?n kh?n ra, muốn khẩn cầu anh, kết quả ph?t ra, đều l? ?m thanh hu hu hu.
Anh c? thể đọc được ? nghĩ nơi đ?y l?ng c?, anh biết c? khủng hoảng, anh d?ng hết kh? lực to?n th?n, d?ng ng?n c?i, nhẹ nh?ng cọ x?t g? m? của c?, anh động m?i, ?m thanh cực kỳ nhỏ: “... Anh, sẽ, kh?ng, rời, khỏi, em,...”
“... Anh từng đ?p ứng em... Sẽ bảo vệ em thật tốt... Cho n?n, d?, d?, d?... d? l? tử thần, cũng sẽ kh?ng mang anh rời khỏi b?n cạnh em được...”
“Chờ, chờ... chờ...” Chữ “anh” cuối c?ng chưa n?i ra, tay T? Chi Niệm liền bu?ng xuống từ trong l?ng b?n tay của Tống Thanh Xu?n.