Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 899: Đình Đình, anh có siêu năng lực (3)


Chương trước Chương tiếp

Editor: May

T? Chi Niệm cũng kh?ng c? lời văn vẻ, trực tiếp bước nhanh đi đến trước mặt Tống Thanh Xu?n, ngồi xổm người xuống, nh?n thẳng mắt c?, bỗng dưng liền mở miệng, n?i một c?u: “Đ?nh Đ?nh, anh y?u em.”

Thật ra anh c? rất nhiều lời tỏ t?nh c? thể n?i với em.

V? dụ: Đ?nh Đ?nh, em biết kh?ng? Rất nhiều năm trước, anh đ? y?u th?ch em.

Lại v? dụ: Đ?nh Đ?nh, anh từng t?m em rất nhiều năm.

Lại v? dụ nữa: Đ?nh Đ?nh, cả đời n?y anh chỉ muốn em.

Kh?ng đơn thuần l? những thứ n?y, anh c?n c? rất nhiều lời n?i rất mủi l?ng c? thể n?i với em.

V? dụ: Tam sinh hữu hạnh gặp gỡ em, sinh thời cưới được em.

Lại v? dụ: Thời gian tốt đẹp nhất của cuộc đời anh, l? bắt đầu từ khi gặp gỡ em.

Lại v? dụ nữa: Y?u nhất ch?nh l? t?n em, d?ng qu?ng đời c?n lại viết một b?i thơ.

Nhưng m?, mặc kệ l? thẳng thắn tỏ t?nh cũng được, hay l? yếu ớt tỏ t?nh cũng được, anh nghĩ tới nghĩ lui, đều kh?ng thể hơn được một c?u đơn giản “Anh y?u em“.

Đương nhi?n, c?n c? một c?u...

T? Chi Niệm bỗng nhi?n n?m ra ba chữ kia, khiến Tống Thanh Xu?n ngu ngơ, nhẹ nh?ng chớp chớp mắt, quanh th?n anh c? t?nh cảm lưu chuyển đếm kh?ng hết, anh tiếp tục d?ng thanh ?m ?m ?i, chậm r?i mở miệng n?i: “Đ?nh Đ?nh, ch?ng ta ở c?ng một chỗ đi.”

Tống Thanh Xu?n bị hai c?u đơn giản bao h?m v? số th?m t?nh của T? Chi Niệm hung hăng x?c động, đầu ng?n tay của c? nhẹ nh?ng run l?n, ly thủy tinh trượt xuống, nện xuống đất, ng? vỡ n?t, chất lỏng sữa tươi m?u trắng chảy xu?i một mảnh nhỏ ở trước mặt của c?.

Tống Thanh Xu?n kh?ng để ? tới đống lộn xộn đầy đất, nhẹ nh?ng chớp động m? mắt về ph?a T? Chi Niệm hai c?i, đ?y mắt c? sương m? chậm r?i d?ng l?n.

Chỉ c? trải qua kh?ng c? c?ch n?o ở c?ng một chỗ, mới sẽ hiểu r? ch?ng ta ở c?ng một chỗ, sẽ c? bao nhi?u tốt đẹp.

Tống Thanh Xu?n hơi hơi vểnh kh?e m?i l?n, kh?ng chậm trễ ch?t n?o khẽ gật đầu với T? Chi Niệm.

Đ?ng vậy, ch?ng ta ở c?ng một chỗ, cuối c?ng ch?ng ta cũng c? thể ở c?ng một chỗ... Nước mắt theo g? m? của Tống Thanh Xu?n, một giọt rồi một giọt rơi xuống.

Nh?n nước mắt của c?, đ?y mắt T? Chi Niệm cũng ửng đỏ l?n theo.

Anh biết, đ?m nay anh thường xuy?n xuất hiện sự cố, n?o ra rất nhiều tr? cười.

Nhưng m?, chưa từng ở địa ngục, kh?ng phải người từng tuyệt vọng thật s?u, sẽ kh?ng biết được t?m t?nh l?c n?y của anh.

Mặc kệ l? k?ch động, hay l? thất thố, hoặc l? ấu trĩ... Khi người xung quanh nh?n thấy, c? lẽ cho l? anh đứt g?n n?o, nhưng m?, bọn họ chưa từng biết, đ? ch?nh l? kết quả anh cưỡng chế t?nh cảm ở dưới đ?y l?ng suốt cả mười t?m năm...

T? Chi Niệm tỏ t?nh xong, nh?n Tống Thanh Xu?n chăm ch? thật s?u một l?t, liền bỗng nhi?n quỳ một gối xuống, anh đ?ng l?c quỳ ở tr?n mảnh vụn thủy tinh của Tống Thanh Xu?n kh?ng cẩn thận l?m rớt ly, đầu gối anh bị ghim đến c? ch?t m?u tươi thẩm ra ngo?i, nhưng anh lại giống như kh?ng cảm gi?c được đau đớn, quỳ vững v?ng, ?nh mắt nh?n Tống Thanh Xu?n, trở n?n c?ng nghi?m t?c hơn, anh m?c c?i hộp nhẫn cũ từ trong ?o m?nh ra, chậm r?i mở ra, đưa đến trước mặt Tống Thanh Xu?n, th?m t?nh khẩn thiết mở miệng n?i: “Đ?nh Đ?nh, gả cho anh được kh?ng?”

Thật ra anh c? thể đi chế tạo một nhẫn c?ng đắt tiền c?ng xinh đẹp hơn, nhưng anh kh?ng c?, v?o một khắc anh nghĩ tới cầu h?n, hiện ra trước ti?n trong đầu anh ch?nh l? chiếc nhẫn n?y.

Chiếc nhẫn n?y, từng chứng kiến thương t?m của anh, đau đớn của anh, v? số đ?m kh? đi v?o giấc ngủ của anh...

B?y giờ đ?y, chiếc nhẫn vẫn lu?n kh?ng thể tặng ra n?y, trễ nhiều năm như vậy, cuối c?ng đ? tới được trong tay chủ nh?n vốn n?n c?.


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...