Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 887: Hóa ra chúng ta có thể yêu nhau (9)
Tuy rằng Tống Thanh Xu?n kh?ng d?m đi nh?n Tống Mạnh Hoa, nhưng lại c? thể cảm gi?c được ?nh mắt ?ng dừng ở tr?n bụng m?nh.
Kh?ng biết c? phải tiểu hạt vừng c? cảm ứng hay kh?ng, bụng ở dưới c?i nh?n chằm chằm củaTống Mạnh Hoa, nhẹ co r?t đau hai c?i.
“Mang thai?” Ngữ kh? của Tống Mạnh Hoa, so s?nh với vừa rồi, đ? h?a ho?n hơn rất nhiều, c? lẽ l? bởi v? cơn giận c?n chưa ti?u tan, ?m điệu vẫn mang theo một ch?t s?t kh?, Tống Thanh Xu?n nghe đến trong l?ng thất kinh, cắn m?i, đầu c?ng c?i thấp hơn, qua một hồi l?u, c? mới d?ng tiếng như muỗi k?u, “dạ” một tiếng.
Biểu t?nh tr?n mặt Tống Mạnh Hoa kh?ng c? biến ho? qu? lớn, tiếp tục nh?n chằm chằm bụng của Tống Thanh Xu?n.
Bộ dạng n?y của ?ng, l?m cho kh?ng kh? cả hiện trường đều trở n?n hơi ngưng trệ kiềm n?n.
Tất cả người v?y xem chung quanh, đều tập trung tinh thần nh?n một m?n n?y, c? ph?ng vi?n, tuy rằng bị n?m hư m?y chụp ảnh, nhưng len l?n cầm điện thoại ra quay lại.
Hiện trường y?n tĩnh c? ch?t đ?ng sợ, Tống Thanh Xu?n cảm gi?c trong l?ng b?n tay của m?nh đều phủ đầy mồ h?i, c? thấy ba vẫn lu?n kh?ng c? mở miệng, d?ng sức mấp m?y m?i: “Ba, thực xin lỗi, ba đừng...”
Lời ph?a sau của Tống Thanh Xu?n c?n chưa n?i hết, Tống Mạnh Hoa bỗng nhi?n liền giơ gậy l?n.
Tống Mạnh Hoa l?o ti?n sinh, đ?y l? muốn d?ng gia phong trước mặt mọi người sao? Chỉ l? tốt xấu g? cũng l? con g?i, hạ thủ như vậy cũng qu? nặng đi?
C? người ?m thầm hít vào m?̣t hơi, cũng c? người kh?ng nhẫn t?m xoay đầu đi, Tần Dĩ Nam bất gi?c đi về ph?a Tống Mạnh Hoa ở chỗ đối diện.
Tống Thanh Xu?n nghe được gậy xẹt qua kh?ng kh? truyền tới tiếng gi?, d?ng sức nhắm hai mắt lại, chờ đau đớn tiến đến.
T? Chi Niệm đứng b?n cạnh c?, nghĩ cũng kh?ng nghĩ xoay người một c?i, liền che ở trước mặt Tống Thanh Xu?n.
Sau đ?, gậy của Tống Mạnh Hoa liền rơi xuống khoảng kh?ng, đập mạnh v?o tr?n s?n nh? chỗ T? Chi Niệm vừa mới đứng.
Bởi v? lực đạo ?ng qu? lớn, cả người c?n nghi?ng tới trước một ch?t.
Gần như tất cả mọi người ở hội trường, đều sững sờ.
H?a ra, l?m nửa ng?y, kh?ng phải muốn đ?nh con g?i, m? l? muốn đ?nh con trai sao...
Ngay cả khi b?ng d?ng T? Chi Niệm đ? ổn định, khu?n mặt kinh ngạc bu?ng Tống Thanh Xu?n ra rồi, Tống Mạnh Hoa vẫn c?n chưa c? đứng vững, nhưng gậy của ?ng lại đ? vung tới, rơi mạnh ở tr?n lưng anh, đ?nh anh lảo đảo một bước, lại nh?o v?o tr?n người Tống Thanh Xu?n.
Tống Mạnh Hoa nghiễm nhi?n l? tức đi?n, tiếp nối lại l? một gậy đ?nh l?n sau lưng T? Chi Niệm, trong miệng c?n tức giận gi?o huấn: “Con - thằng con bất hiếu, con qu? khiến cho ta thất vọng rồi, T? Chi Niệm!”
Li?n tục hai lần đều bị đ?nh v?o c?ng một chỗ, T? Chi Niệm m?m chặt m?i, ph?t ra một tiếng r?n đau thấp.
“Ba!” Tống Thanh Xu?n ho?n hồn nghĩ cũng kh?ng nghĩ tới liền mở miệng h? một tiếng, sau đ? liền muốn tr?nh ra từ trong l?ng T? Chi Niệm, đi ngăn trở Tống Mạnh Hoa.
T? Chi Niệm nghe được tiếng gi? gậy rơi xuống lần thứ ba, sợ c?y gậy kh?ng c? mắt tổn hại đến Tống Thanh Xu?n, c?nh tay hơi d?ng sức một ch?t, liền v?y vững chắc c? ở trong l?ng, sau đ? ph?a sau lưng lại truyền tới một trận đau ray rứt, cả th?n thể của anh đều nhẹ nh?ng run l?n một ch?t.
“B?c Tống!” Vừa rồi bởi v? Tống Mạnh Hoa đ?nh hụt, n?n Tần Dĩ Nam đ? dừng bước lại, giờ nghe được tiếng k?u th?t của Tống Thanh Xu?n, lại bước d?i đi tới.
Phương Nhu cũng động m?i theo: “Ba, ba đừng k?ch động...”
Quản gia: “L?o ti?n sinh, c? g? từ từ n?i...”
Tống Mạnh Hoa ho?n to?n kh?ng để ? mọi người khuy?n nhủ, lại vung gậy l?n, như mua rơi xu?ng l?n người T? Chi Niệm.