Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 646: Chương 646: Chúng ta kết hôn đi (6)


Chương trước Chương tiếp

Editor: May

Tần Dĩ Nam kh?ng đợi Tống Thanh Xu?n đ?p lời, mi t?m liền nhẹ nhăn một ch?t: "Sao kh?ng c? mang d?p liền chạy ra?"

N?i xong, anh lập tức v?ng qua b?n ăn, đi tới chỗ cửa trước.

Anh mở tủ gi?y ra, trước lấy từ b?n trong ra một đ?i d?p l? của nữ, nghĩ đến Đường No?n từng mang khi đến v?o trước đ?y, động t?c hơi dừng một ch?t, thuận tay n?m d?p l? v?o trong th?ng r?c b?n cạnh, sau đ? đổi lại lấy một đ?i d?p l? kh?c thay cho đ?i d?p l? kia, để xuống trước mặt Tống Thanh Xu?n: "Nơi n?y kh?ng thường c? người ở, cho n?n rất nhiều thứ đều kh?ng chuẩn bị đầy đủ, trước t?y tiện chịu đựng một ch?t."

Tống Thanh Xu?n nhẹ "v?ng" một tiếng, giơ ch?n l?n, giẫm v?o trong d?p.

Tần Dĩ Nam giơ mu b?n tay l?n, chạm v?o c?i tr?n của Tống Thanh Xu?n, ngừng một l?t, thu hồi: "C?n may, đ? hạ sốt, em trước ngồi ở chỗ đ? nghỉ ngơi một l?t, chờ l?t ăn cơm tối."

Tần Dĩ Nam vừa n?i, vừa chỉ ghế sofa trong ph?ng kh?ch một ch?t, sau đ? chờ đến sau khi Tống Thanh Xu?n gật đầu, liền xoay người, đi tới ph?ng bếp.

Tống Thanh Xu?n đứng ở chỗ cũ một l?c l?u, kh?ng dựa theo ph?n ph? của Tần Dĩ Nam đi ngồi l?n ghế s? pha, m? l? chậm r?i bước bước ch?n, theo sau Tần Dĩ Nam, đi ph?ng bếp.

Cửa ph?ng bếp kh?ng đ?ng, l?c c? đứng ở cửa, Tần Dĩ Nam đang x?o rau nhận thấy được động tĩnh, hơi hơi nghi?ng đầu: "Em tới nơi n?y l?m g?? Kh?i dầu nhiều như vậy."

Tống Thanh Xu?n nở nụ cười, kh?ng l?n tiếng, tựa l?n cột cửa, y?n tĩnh quan s?t b?i tr? trong ph?ng bếp một v?ng.

Tần Dĩ Nam rất nhanh liền x?o xong thức ăn, anh tắt m?y h?t kh?i, đặt thức ăn ở trong một c?i dĩa h?nh tr?i xoan, v?o khoảnh khắc Tần Dĩ Nam bưng l?n, Tống Thanh Xu?n duỗi tay về ph?a c?i dĩa: "Để em cho."

Tần Dĩ Nam dừng lại một ch?t, vẫn đưa tới trong tay c?.

Tống Thanh Xu?n vừa để dĩa l?n b?n, Tần Dĩ Nam liền bưng một nồi canh đi tới đối diện.

Tống Thanh Xu?n lấy đệm c?ch nhiệt từ b?n ăn, b?y ra tr?n ch?nh giữa b?n, Tần Dĩ Nam đặt nồi canh l?n, sau đ? liền giơ tay l?n, k?o tạp dề xuống, n?i với Tống Thanh Xu?n: "C?n đứng ở chỗ n?y l?m c?i g?, nhanh đi rửa tay, ăn cơm."

Tống Thanh Xu?n "?" một tiếng, hơi c?i thấp đầu, xoay người đi tới nh? vệ sinh.

L?c c? rửa tay xong đi ra, Tần Dĩ Nam đ? m?c canh xong, đặt ở chỗ đối diện anh.

Tống Thanh Xu?n đi l?n trước, k?o ghế dựa ra, vừa ngồi xuống, Tần Dĩ Nam liền chuyển một c?i th?a tới: "Bệnh nghi?m trọng như vậy, hiện tại tỉnh lại đo?n chừng cũng kh?ng khẩu vị g?, trước uống ch?t canh."

"C?m ơn, anh Dĩ Nam."

Tần Dĩ Nam cười, kh?ng l?n tiếng.

L?c ăn cơm, hai người đều rất an tĩnh, Tống Thanh Xu?n bệnh nặng mới khỏi, thật sự l? kh?ng c? khẩu vị g?, chỉ l? ăn non nửa ch?n cơm, liền ngừng lại.

C? kh?ng sốt ruột rời khỏi ph?ng ăn, m? l? ngồi ở tr?n chỗ, nh?n chằm chằm Tần Dĩ Nam ở đối diện bu?ng mắt kh?ng tiếng động ăn cơm một l?t, hỏi: "Anh Dĩ Nam, sao anh biết em t? xỉu?"

"Anh cũng kh?ng c? ở..." Tần Dĩ Nam nuốt thức ăn trong miệng xuống, mới n?i tiếp: "Anh l? đang tr?n đường đi l?m, nhận được điện thoại em gọi tới, kết quả l? người kh?ng quen biết, n?i em t? xỉu ở ven đường, anh mới vội v?ng chạy qua."

"L?..." Tống Thanh Xu?n dừng lại một ch?t, mới thốt ra: "... Người lạ?"

"Đ?ng vậy, ch?nh l? một người lạ đ?ng l?c đi qua..."

Trong chớp mắt Tống Thanh Xu?n liền trầm mặc lại, đầu cũng c?i thấp xuống dưới theo.

Tần Dĩ Nam thấy c? kh?ng l?n tiếng, buồn bực hỏi một c?u: "Thế n?o?"


Loading...