Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 607: Chương 607: Tống Thanh Xuân thăm dò (7)


Chương trước Chương tiếp

Editor: May

C? say rượu n?n to?n th?n mềm mại v? lực, bị anh k?o một c?i, điện thoại di động nắm trong tay “bốp” rơi xuống đất.

C? “?” thật thấp một tiếng, muốn c?i người đi nhặt lấy, lại bị anh d?ng sức một c?i, k?o v?o trong l?ng ?m chặt lấy.

Anh ph?t hiện đ?y l?ng c? đang nghi hoặc, buồn bực anh l? ai, c?nh tay anh ?m c? d?ng sức, ?m c? c?ng chặt th?m một ch?t, sau đ? ch?n đầu ở chỗ cổ của c?, mở miệng tiếng n?i c? ch?t nghẹn ng?o: “L? anh, anh l? T? Chi Niệm, anh tới rồi...”

Trong l?ng c?, l?c nghe đến ba chữ “T? Chi Niệm” kia, chớp mắt cứng đờ sững sờ, qua một hồi l?u, c? mới ng?y ngốc hỏi: “Anh n?i, anh l? ai?”

“T? Chi Niệm, anh n?i, anh l? T? Chi Niệm.”

C? giống như l? kh?ng tin tưởng, tiến đầu đến tr?n quần ?o của anh, hung hăng h?t mấy hơi, sau đ? anh liền đọc được ? nghĩ trong đ?y l?ng c?: Thật l? m?i hương của T? Chi Niệm...

C? ngẩn ngơ chớp chớp mắt, đ?y l?ng r? r?ng c? vui sướng đang lay động, ngay cả mở miệng, giọng n?i cũng run rẩy lợi hại: “Anh thật l? T? Chi Niệm sao?”

“Đ?ng, thật l? anh.” T? Chi Niệm kh?ng c? ch?t x?u thiếu ki?n nhẫn tiếp tục hồi.

“Anh thật sự tới?”

“Đ?ng, anh thật sự tới.”

T? Chi Niệm vừa trả lời chắc chắn xong, Tống Thanh Xu?n bỗng chốc liền “Oa” kh?c ra tiếng: “Sao giờ anh mới tới, anh biết kh?ng, em chờ anh rất l?u, rất l?u ... Sao giờ anh mới tới...”

T? Chi Niệm nghe c? tr?ch m?c, đầu ch?n ở chỗ cổ c? c?ng v?i s?u hơn một ch?t, c? một giọt nước mắt d?nh ở tr?n da thịt của c?: “Thực xin lỗi, anh kh?ng n?n tới muộn như vậy, thực xin lỗi.”

“Vậy anh tới, c?n sẽ đi kh?ng?” C? nắm chặt ?o của anh, tội nghiệp hỏi.

C?nh tay anh ?m c? cứng đờ một ch?t, l?c ph?t hiện được khủng hoảng nơi đ?y l?ng c?, d?n đến b?n tai c?, trầm thấp cam đoan n?i: “Kh?ng, kh?ng đi.”

“Thật sao? Anh thật kh?ng đi sao?”

“Thật.” Anh đ?p kh?ng chậm trễ ch?t n?o.

Anh nhận lỗi, anh cam đoan, khiến cho đ?y l?ng c? đặc biệt vui mừng, liền d?ng tr?o ủy khuất v? khổ sở anh đ? cho c? v?o mấy ng?y nay l?n, nước mắt của c? t?ch t?ch chảy c?ng m?nh liệt, thậm ch? c? c?n ở trong l?ng anh giậm ch?n: “Anh biết kh?ng, anh rất đ?ng gh?t, anh đ? c? người trong l?ng, v? sao anh c?n muốn đối tốt với em? Anh đ? đối tốt với em, v? sao anh c?n kh?ng lu?n đối tốt với em? Anh kh?ng c? c?ch n?o cho em cả đời, anh cần g? phải tới tr?u chọc em? Anh c? biết kh?ng, em thật thật ch?n gh?t anh, rất ch?n gh?t anh l?c lạnh l?c n?ng... Sao anh c? thể bắt nạt em như vậy? Anh l? t?n khốn kiếp, trứng th?i...”

C? giống như l? lại n?i khẩu lệnh, ph?t tiết khổ sở v? kiềm n?n nơi đ?y l?ng m?nh.

Anh im lặng kh?ng tiếng động ?m lấy c?, t?y ? c? ph?t tiết.

Ph?t tiết đến cuối c?ng, c? kh?ng c?n sức lực, tiếng mắng v? tiếng o?n giận trong miệng dần dần biến mất, chỉ l? c?n lại tiếng nức nở như c? như kh?ng, r?c v?o trước ngực anh.

Cảm x?c của c? dần dần ổn định lại, c? cọ x?t nước mắt v? nước mũi l?n quần ?o anh, sau đ? chậm r?i giơ tay l?n, ?m lấy eo anh.

Th?n thể anh hơi cứng đờ một ch?t, ?m ấp c? v?o trong l?ng c?ng chặt một ch?t.

Đ?n đường y?n tĩnh chiếu ở tr?n th?n hai người, ven đường thỉnh thoảng c? người đi qua, sẽ quay đầu nh?n hai lần.

Anh v? c? giống như kh?ng c? ph?t hiện được, cứ như vậy ở tr?n đường phố cuối thu, kh?ng coi ai ra g? ?m lấy nhau.


Loading...