Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 502: Chương 502: Khắc chế không được lời tỏ tình (12)
Những năm gần đ?y, anh v? c? như l? người lạ cũng tốt, anh v? c? th?n mật hữu hảo cũng được, từng n?i rất nhiều ng?y, chuyện cũng rất nhiều, hai người lại chỉ kh?ng c? nhắc đến một chuyện cũ n?y.
D? vẫn c? một lần, hai người kh?ng biết xảy ra chuyện g?, t?n gẫu đến điểm số tốt nghiệp trung học, c? n?i ng?y c?ng bố điểm số thi tốt nghiệp trung học kia, s?ng sớm c? đ? canh giữ ở trước m?y t?nh, T? Chi Niệm chậm chạp kh?ng c? n?i tiếp, sau đ? c? liền nghĩ đến, ng?y c?ng bố điểm thi tốt nghiệp trung học đ?, đ?ng l?c l? ng?y anh v? c? ồn ?o dữ dội nhất.
Chuyện đ?m đ?, liền giống như l? khu vực cấm giữa anh v? c?, l?c đ? đ? t?n gẫu đến tr?nh độ đ?, đều biết cả hai cũng đang nghĩ đến chuyện một đ?m kia, nhưng vẫn kh?ng c? người n?o vạch trần.
Kh?ng nghĩ tới, đ?m nay lại bị T? Chi Niệm vạch trần.
Một đ?m s?u năm trước, liền giống như l? một cơn ?c mộng, quấy nhiễu c? đến hơn hai ng?n ng?y.
Tuy rằng Tống Thanh Xu?n kh?ng biết rốt cuộc bắt từ l?c n?o, m?nh trở n?n kh?ng để ? chuyện một đ?m kia như vậy, nhưng cũng kh?ng phải l? tuyệt kh?ng để ?.
Nhưng hiện tại, khi c? nghe thấy một tiếng thực xin lỗi chậm s?u năm n?y của T? Chi Niệm, đ** t*?n đ?y l?ng l? bị hung hăng x?c động một ch?t, sau đ? một ch?t x?u kh?c mắc c?n s?t lại, cứ như vậy liền tan th?nh m?y kh?i.
"Chuyện đều đ? qua, cứ để cho n? qua đi." Cho l? do T? Chi Niệm chủ động nhắc tới? khu vực cấm giữa anh v? c?, Tống Thanh Xu?n cũng chủ động bước một bước v?o khu vực cấm kia: "Lại n?i, t?i cũng n?n phải n?i c?u thực xin lỗi với anh."
Tống Thanh Xu?n hơi rũ m? mắt, kh?e m?i tăng l?n một ch?t, ngữ kh? nhẹ nh?ng ?n nhu n?i: "Ng?y đ?, ch?ng ta hẹn c?ng nhau ăn cơm, t?i kh?ng n?n kh?ng n?i tiếng n?o, liền lỡ hẹn."
Thời ni?n thiếu, anh tổn thương c?, c? cũng tổn thương anh.
Những tổn thương kia giống như l? in dấu v?o tim, mặc kệ l? qua bao nhi?u năm, mỗi khi nghĩ đến, đều sẽ đau đớn kh? nhịn.
Nhưng b?nh thường, người cho bạn đau đớn kia, cũng chịu đau đớn như bạn.
C? dịu d?ng nhu h?a n?i một c?u xin lỗi như vậy, khiến cho thể x?c v? tinh thần anh đều trở n?n bu?ng lỏng hơn rất nhiều, những đau đớn đ? từng chịu đựng kia, trong nh?y mắt đều trở n?n kh?ng quan trọng.
"Mặc kệ thế n?o, từ đầu đến cuối đều l? t?i thật xin lỗi nhiều hơn em một ch?t." ?nh mắt anh nh?n c? trở n?n hơi dịu d?ng: "Chẳng qua, chuyện đ?m đ?, cuối c?ng tại sao lại huy?n n?o ồn ?o ở trong trường học, t?i thật kh?ng biết."
S?u năm trước, T? Chi Niệm n?i như vậy, Tống Thanh Xu?n sẽ kh?ng tin, nhưng s?u năm sau, đ? trải qua qu? nhiều, cũng hiểu r? qu? nhiều, c? kh?ng c? bất kỳ chần chờ n?o liền tin tưởng lời n?i của anh: "L?c đ? t?i ở trường học nghe được nhiều lời đồn đ?i, đ?y l?ng thật rất bực tức, m? anh lại..."
Tống Thanh Xu?n c? ch?t kh?ng biết n?n n?i như thế n?o, liền dừng lại.
Tuy rằng T? Chi Niệm kh?ng c? tiếp x?c th?n thể c?, lại hiểu ? tứ c?, biết c? muốn biểu đạt l? anh cường ngủ c?.
Anh khẽ gật đầu với c?, biểu thị anh hiểu.
L?c n?y c? mới tiếp tục n?i: "... T?i l? thật c? ch?t o?n hận anh, cho n?n l?c đ? t?i liền mất đi l? tr?, x?ng v?o trong nh?, kh?ng n?i hai lời liền trở mặt với anh rồi, c?n đ?nh anh, mắng anh, bảo anh c?t khỏi nh? họ Tống..."
Tống Thanh Xu?n n?i, giọng n?i liền nhỏ xuống, tr?n mặt treo đầy xin lỗi.
"Em tức giận cũng l? đ?ng tohoi, d? sao l? anh kh?ng đ?ng trước, vả lại ng?y đ? th?i độ của anh cũng kh?ng tốt..."
Anh v? c? đều l? người cố chấp, nhưng anh v? c? cũng đều l? người ấm ?p, một người bước một bước trước, một người kh?c sẽ bước một bước d?i theo.