Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 486: Chương 486: Hóa ra đây là yêu (16)


Chương trước Chương tiếp

Editor: May

C? y?u anh, phần hạt giống t?nh y?u n?y kh?ng biết đ? lặng y?n kh?ng một tiếng động bị ch?n v?i ở trong l?ng c? từ l?c n?o, mọc rễ, nẩy mầm, c?n nở hoa, kết quả.

Phần t?nh y?u n?y v?o l?c ch?nh c? cũng kh?ng biết, đ? trở n?n th?m căn cố đế, d? nhổ đi, lưu lại cũng l? m?u tươi đầm đ?a cả đời đau x?t.

Tống Thanh Xu?n ra khỏi c?ng vi?n Bắc Hải, l?c trở về tr?n xe, đ? l? ba giờ rạng s?ng.

L?c n?y th?nh Bắc Kinh giống như l? phố đ?n s?ng rực rỡ, xinh đẹp phồn hoa, tinh xảo m? lại an tĩnh.

Thời điểm Tống Thanh Xu?n xuống xe, kh?ng mang theo điện thoại di động, trước khi co khởi động xe, đ** t*?n cầm điện thoại di động l?n nh?n tho?ng qua, trừ bỏ l?c trước c? kh?ng n?i một tiếng rời khỏi Kim B?ch Huy Ho?ng, T? Chi Niệm gửi cho c? hơn mười tin nhắn, c?n th?m hai tin nhắn mới.

"C?n đang bận ư?"

"?"

Tống Thanh Xu?n kh?ng nghĩ qu? nhiều, trực tiếp đ?nh một c?u gửi qua: "Bận xong rồi, chuẩn bị về nh?."

Sau khi gửi tin nhắn, Tống Thanh Xu?n mới ch? ? đến hai tin nhắn kia của T? Chi Niệm, một c?i l? gửi hơn hai tiếng trước, một c?i l? gửi hơn một tiếng trước.

Đ? qua l?u như vậy, hơn nữa c?n rất muộn, anh hẳn l? đ? ngủ rồi... D?ng tin nhắn n?y của c? gửi qua, c? thể đ?nh thức anh kh?ng?

Tống Thanh Xu?n vừa lo lắng, vừa khởi động xe, chuyển tay l?i, l?i l?n đường.

C?n chưa l?i được hai trăm m?t, điện thoại di động đặt ở tr?n ghế phụ liền đinh đ?ng vang l?n một tiếng, Tống Thanh Xu?n bất gi?c nghi?ng đầu nh?n chăm ch?, nh?n thấy l? tin nhắn T? Chi Niệm gửi tới, c? thả chậm tốc độ xe một ch?t, d?ng một c?i tay r?nh rỗi cầm điện thoại di động l?n, nh?n tho?ng qua nội dung: "Ừ."

L? bị c? đ?nh thức? Hay l? c?n chưa ngủ?

M?n h?nh điện thoại di động hơi lớn, Tống Thanh Xu?n d?ng một tay cầm lấy đ?nh chữ, c? ch?t tốn sức, vừa đ?nh ra hai chữ, tr?n m?n h?nh liền đi v?o một d?ng tin nhắn: "Đ?ng rồi, kh?ng phải đ?m nay em n?i c? chuyện muốn n?i với t?i ư?"

L?c n?y Tống Thanh Xu?n mới đột nhi?n nghĩ đến l? do m?nh t?m anh kia, c? dừng xe ở ven đường, x?a sạch chữ vừa đ?nh, sau đ? hai đầu ng?n tay nhanh ch?ng nhấn một trận, gửi một đoạn tin qua: "L?c trước t?i ở nh? anh, anh đ? cho t?i một tấm thẻ đen, t?i lu?n? chưa trả lại cho anh, đ?m nay đi ph?a đ?ng th?nh phố l?m việc, đ?ng l?c đi qua biệt thự của anh, muốn đưa cho anh, kh?ng nghĩ tới buổi tối tạm thời c? việc n?n qu?n mất."

H?a ra l? muốn trả anh tấm thẻ đen... T? Chi Niệm vẫn lu?n kh?ng nghĩ chờ đến b?y giờ, nh?n thấy d?ng tin nhắn n?y, đ?y mắt d?ng l?n mất m?c nh?n nhạt.

Nếu như nếu c? thể, tấm thẻ kia, anh hy vọng c? thể đặt ở chỗ c? cả đời, chỉ tiếc, anh ngay cả tư c?ch cho c? x?i tiền cũng kh?ng c?...

T? Chi Niệm dựa v?o ở đầu giường, nh?n chằm chằm m?n h?nh một l?c l?u, mới đ?p: "Kh?ng vội."

Đ?y d? sao cũng l? thẻ của anh, c? kh?ng c? tư c?ch giữ vật đắt tiền như vậy của anh.

C?ng huống chi trước đ? anh cho c? thẻ, l? để cho c? phụ tr?ch ?o cơm sinh hoạt thường ng?y của anh, hiện tại anh v? c? kh?ng c? bất kỳ quan hệ g?, c? c?n cầm thẻ anh kh?ng trả, c? thể khiến cho anh cảm thấy c? muốn tham ? thẻ của anh kh?ng?

Mặc d? T? Chi Niệm n?i kh?ng vội, nhưng Tống Thanh Xu?n vẫn hơi sốt ruột thời gian trả thẻ một ch?t: "Nếu kh?ng s?ng mai l?c t?i đi l?m, thuận đường quẹo đến nh? đưa cho anh được kh?ng?"

T? Chi Niệm kh?ng n?i được, cũng kh?ng n?i kh?ng đươc, chỉ l? đ?p một chữ "?".

Tống Thanh Xu?n ngẫm nghĩ, hạ quyết định: "Vậy liền s?ng mai đi, t?i tranh thủ t?m giờ rưỡi đến cửa nh? anh."

T? Chi Niệm lại l? một chữ "ừm".


Loading...