Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 449: Chương 449: Vận mạng giống như đến gần (9)
L?c những vấn đề n?y xẹt qua tr?i tim Tống Thanh Xu?n, c? kh?ng biết rốt cuộc m?nh l?m sao, đột nhi?n m?u to?n th?n trở n?n hơi chảy ngược, tr?i tim chợt đập mạnh th?nh thịch ba c?i, trong nh?y mắt một loạt cảm gi?c kh?c thường n?i kh?ng ra lời trải rộng to?n th?n c?.
Thẳng đến khi c? c?i n?t ?o anh lại, đắp chăn mền l?n, kh?ng nh?n thấy vết sẹo đ?, cảm gi?c kh?c thường trong cơ thể c? mới ti?u t?n hầu như kh?ng c?n ch?t x?u n?o.
...
Giống như lần đầu T? Chi Niệm bị đập tổn thương, b?c sĩ Hạ tới đ?y l?m kiểm tra cho T? Chi Niệm, ti?m truyền, để lại một ?t thuốc v? nhắc nhở, sau đ? liền rời đi.
V?o l?c Tống Thanh Xu?n đưa b?c sĩ Hạ xuống lầu, c? c?n cố ? hỏi b?c sĩ Hạ vết thương tr?n bụng T? Chi Niệm l? tới như thế n?o?
L?c b?c sĩ Hạ nghe được lời n?y, biểu t?nh c? vẻ hơi qu?i dị, tạm dừng một l?c l?u, mới b?y ra một bộ d?ng cười t?t mắt trong thường ng?y, n?i với Tống Thanh Xu?n: "C?i n?y t?i cũng kh?ng r? r?ng, l?c t?i nh?n thấy ng?i ấy, ng?i ấy đ? như vậy ."
Trực gi?c n?i với Tống Thanh Xu?n l? b?c sĩ Hạ n?i dối, nhưng c? cũng kh?ng t?m được chứng cớ b?c sĩ Hạ n?i dối, vả lại b?c sĩ Hạ kh?ng muốn n?i, c? cũng kh?ng thể bức hỏi, do đ? liền tin l? thật n?i tạm biệt với b?c sĩ Hạ.
Chờ đến khi b?c sĩ Hạ rời đi, c? trở lại ph?ng ngủ tr?n lầu, ngồi ở b?n giường thủ tr?ng chừng T? Chi Niệm đang truyền dịch, trong đầu kh?ng biết thế n?o, liền quanh quẩn đến tr?n vết sẹo đ? lần nữa, c? vẫn cảm thấy... ph?a sau vết sẹo kia che giấu một b? mật kh?ng muốn người biết.
...
Ba tiếng sau, Tống Thanh Xu?n r?t kim cho T? Chi Niệm, sau khi lấy tăm b?ng nhấn l?n cổ tay anh cầm m?u, d?n cho anh một băng d?n c? nh?n, giơ tay l?n sờ sờ đầu anh, sốt vẫn kh?ng c? thối lui, c? sợ anh nửa đ?m đột nhi?n lại kh? chịu, liền tiếp tục canh giữ ở b?n giường.
Đ?m dần dần xoay người, Tống Thanh Xu?n buồn ngủ c?ng ng?y c?ng đậm, c? gắng gượng kh?ng để cho m? mắt m?nh kh?p lại, thỉnh thoảng sẽ đi kiểm tra đầu T? Chi Niệm.
Tống Thanh Xu?n kh?ng biết rốt cuộc m?nh lặp lại động t?c n?y bao nhi?u lần, thẳng đến khi trời ngo?i cửa sổ sắp tờ mờ s?ng, cơn sốt của T? Chi Niệm cuối c?ng cũng thối lui, c? đ? hết sức lực, cuối c?ng chịu kh?ng được nằm sấp ở b?n giường, nhắm hai mắt lại.
L?c T? Chi Niệm mở to mắt, trời ngo?i cửa sổ đ? s?ng choang, ?nh mặt trời m?a h? xuy?n qua r?m cửa cửa sổ s?t đất kh?ng k?o lại, chiếu s?ng rỡ nửa ph?ng.
Sau khi th?n thể sốt cao, mệt mỏi v? hư nhược lộ ra từ tận trong xương, anh trợn tr?n mắt nh?n chằm chằm trần nh? một l?c l?u, mới nghĩ đến chuyện tối ng?y h?m qua.
Anh nhớ được anh liều mạng chịu đựng th?n thể kh? chịu, muốn chờ Tống Thanh Xu?n rời đi, nhưng cuối c?ng cũng kh?ng biết c? đi hay l? kh?ng đi, cả người liền kh?ng c?n ? thức... Nhưng hiện tại anh lại đang ở trong nh? của m?nh...
T? Chi Niệm chuyển con ngươi đ?nh gi? ho?n cảnh trong ph?ng.
M?p giường c? một gi? đỡ truyền dịch di động, ph?a tr?n treo ngược hai c?i b?nh nước biển trống kh?ng, kim ti?m treo ngược ở nắp b?nh, m? tr?n mu b?n tay của anh d?n một c?i băng keo c? nh?n.
Anh nh?u mi t?m lại một ch?t, giống như l? r? r?ng c?i g? đ?, đột nhi?n ngồi dậy, sau đ? liền nh?n thấy Tống Thanh Xu?n nằm sấp ở b?n giường, ngủ say.
?nh mặt trời ngo?i cửa sổ đ?ng l?c chiếu v?o nửa người tr?n của c?, chiếu sợi t?c v? b?n tr?n mặt c? th?nh m?u v?ng ho?ng kim.
Quần ?o tr?n người c? vẫn chưa thay, vẫn l? bộ đồ dơ l?c ng? sấp v?o tối h?m qua, nước bẩn tr?n quần ?o đ? kh?, che k?n từng mảnh dấu vết b?n đất.
Tay v? c?nh tay đ? từng rửa qua, trắng n?n trắng n? sạch sẽ b?ng lo?ng gối ở dưới đầu c?.
Cho n?n... Tối h?m qua sau khi anh t? xỉu, l? c? đưa anh trở về?