Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 446: Chương 446: Vận mạng giống như đến gần (6)


Chương trước Chương tiếp

Editor: May

Tống Thanh Xu?n ngửa đầu đối diện với T? Chi Niệm v?i gi?y, mới đột nhi?n phản ứng được ch?nh m?nh c?n đang ngồi ở trong vũng nước

Tr?n mặt c? nhất thời trở n?n đỏ rực, c? ch?t ngại ng?ng hơi c?i đầu, sau đ? liền chống đất, b? dậy từ dưới đất.

Ch?n bị ng? rất đau, l?c c? đứng một nửa, ch?n mềm nhũn, người lại su?t nữa ng? lại tr?n đất.

May mắn T? Chi Niệm đứng một b?n, tay mắt lanh lẹ đưa tay ra, giữ c?nh tay c?, chậm r?i đỡ c? đứng vững.

"C?m ơn." Tống Thanh Xu?n ngẩng đầu, nh?n T? Chi Niệm một c?i.

T? Chi Niệm kh?ng l?n tiếng, thấy c? đứng vững, tay liền bu?ng c?nh tay d?u đỡ c? ra, anh vốn muốn hỏi c? một c?u "Muốn đi bệnh viện nh?n xem vết thương kh?ng", nhưng lời n?i đến bờ m?i, lại bị anh hung bạo đổi th?nh một c?u nhạt nhẽo "Em t?m t?i?"

Tống Thanh Xu?n trước l? "Hả?" một tiếng, sau đ? giống như l? nghĩ đến c?i g?, bỗng nhi?n tỉnh ngộ "?" một tiếng, vội v?ng cầm t?i x?ch trong tay đưa đến trước mặt.

C?n tốt... L?c Phương Nhu g?i t?i, c? bọc một t?i trong suốt b?n ngo?i quần ?o, kh?ng c? l?m dơ.

Tống Thanh Xu?n thầm thở ph?o nhẹ nh?m, cầm quần ?o T? Chi Niệm đưa tới: "Đ?y l? quần ?o anh để qu?n ở nh? t?i, ba t?i n?i anh chưa đi xa, bảo t?i nhanh ch?ng đuổi theo anh..."

"?." T? Chi Niệm đ?p lại một tiếng rất nhẹ, nh?n chằm chằm t?i x?ch trong tay Tống Thanh Xu?n một l?t, giống như l? đang do dự c?i g?, động t?c chậm r?i đưa tay ra, nắm chặt t?i.

Đầu ng?n tay anh đ?ng l?c đụng tới đầu ng?n tay của c?, c? cảm gi?c được một cổ nhiệt độ rất n?ng, trực tiếp chui từ ng?n tay m?nh v?o đ?y l?ng.

Nhiệt độ n?y giống như c? ch?t kh?ng đ?ng...

Tống Thanh Xu?n nhăn mi t?m lại, vốn n?n phải thu tay nhưng lại tận lực dừng lại một ch?t, sau đ? mới nhận ra, T? Chi Niệm giống như l? đang ph?t sốt.

"Anh..." Giống như khi c? ở trong nh? anh, c? theo th?i quen liền ngẩng đầu, muốn hỏi anh một c?u, anh ph?t sốt?

Nhưng vừa n?i một chữ, c? liền nghĩ anh v? c? giống như kh?ng c? bất kỳ quan hệ n?o, những quan t?m n?y, giống như cũng kh?ng c? cần thiết nữa ...

Tống Thanh Xu?n nghĩ dưới đ?y l?ng một l?t, r?t tay trở về, hờ hững v? cứng ngắc sửa miệng n?i với anh: "... Nếu anh kh?ng c? chuyện g?, t?i liền đi trước."

C? mới vừa đụng chạm đầu ng?n tay với anh, khiến cho anh c? thể đọc r? r?ng được ? nghĩ đ?y l?ng c?.

H?a ra, thật như anh nghĩ, ở trong đ?y l?ng c?, anh đ? l? một người kh?ng quen biết ...

?nh mắt T? Chi Niệm hơi ảm đạm một ch?t, sau đ? liền rủ tầm mắt xuống, kh?ng tiếng động m?m m?i một ch?t, nhẹ nh?ng gật đầu, n?i: "Được."

"Vậy..." Anh giống như sốt rất nghi?m trọng, thật kh?ng c? chuyện g? chứ? Hơn nữa hiện tại, nh?n sắc mặt của anh rất t?i nhợt, kh?ng c? ch?t x?u huyết sắc, kh?ng cần đi bệnh viện sao?

Tống Thanh Xu?n nghĩ đến l?c m?nh ở trong nh? T? Chi Niệm, anh sinh bệnh hoặc l? bị thương, đều l? h?nh ảnh anh một m?nh trốn đi... C? phải chờ sau khi anh về nh?, sẽ giống như trước, nhốt m?nh ở trong ph?ng, một th?n một m?nh l**m đau x?t?

Đ?y l?ng Tống Thanh Xu?n rầu rĩ đau đớn hai c?i, c? cắn cắn m?i, cuối c?ng vẫn nhẹ giọng tiếp lời vừa mới n?i: "... Gặp lại sau."

"Ừ, gặp lại sau." Ngữ kh? T? Chi Niệm b?nh thản đ?p lại, đứng ở chỗ cũ kh?ng động.

Tống Thanh Xu?n lưu lại một l?t, cuối c?ng vẫn l? n?ng ch?n l?n, chỉ l? c? đi c?n chưa được hai bước, th?n thể T? Chi Niệm đứng trước mặt nhẹ nh?ng lắc lư, bỗng chốc liền t? ng? tới trong l?ng c?.


Loading...