Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 421: Chương 421: Anh trở về trong mộng (1)
Một ngũ quan khiến người giật m?nh, một diện mạo kinh diễm tinh xảo, một kh? ph?ch khiến cho người ta h?t thở kh?ng th?ng...
Vẫn giống như trong tr? nhớ của c? y như đ?c...
Nhưng r? r?ng gần trong gang tấc, lại khiến cho người giống như c?ch ch?n trời.
"Hai người bạn th?n l?u năm, hai mối t?nh đến rồi đi với l? do của n?, sau khi vật đổi sao dời, ch?ng ta ?n chuyện ở ven đường, giấc mộng bị gi?ng một c?i t?t kia, ầm ầm như tiếng sấm..."
Xe chậm r?i, chậm r?i chạy, mặt của anh từ từ biến mất từng ch?t trong đ?y mắt c?.
Tầm mắt của c? vẫn lu?n dừng lại tr?n người anh, m? anh giống như xem c? l? kh?ng kh? kh?ng tồn tại, cuối c?ng cũng kh?ng c? liếc mắt nh?n c? một c?i.
"Ch?ng ta đều đ? bị l?ng qu?n , đều đ? bị l?ng qu?n rất l?u, thời gian giống như một t?n trộm tr?n một đoạn đường, để ống tay ?o dưới c?y d? kia, cả khu?n mặt chờ đợi đ?p ?n kia, biến bao nhi?u vui vẻ th?nh nỗi c? đơn..."
Xe ho?n to?n l?i qua b?n cạnh c?.
Tăng tốc, c?ng l?c c?ng xa, thẳng đến khi kh?ng thấy được b?ng d?ng xe...
M? trong xe b?n cạnh c?, tiếng nhạc nhẹ nh?ng kia, vẫn c?n tiếp tục.
"Ch?ng ta đều đ? bị l?ng qu?n, đều đ? bị người kh?c l?ng qu?n, t?nh y?u n?n d?ng bao nhi?u chữ để h?nh dung, anh n?i b?nh tĩnh nhẹ nh?ng, em nh?n m?y đen bay đi, bởi v? em đều hiểu tất cả lời anh n?i, t?nh y?u thường c? mở đầu nhưng kh?ng c? kết th?c..."
...
Mưa đột nhi?n lại trở n?n lớn hơn, ch?t mưa nhỏ ch?m nhọn giống như biến th?nh những nước tr?n ch?u lớn, đập d?y đặc xuống mặt đất.
Quần ?o tr?n người Tống Thanh Xu?n rất nhanh bị ướt đẫm, m?i t?c d?i giọt nước quấn quanh ở tr?n cổ c?, c? vẫn l? hờ hững lạnh nhạt đứng ở chỗ cũ.
Xe tr?n đường phố dần dần l?i ?t đi, c? xe l?i qua đường, thấy c? đứng ng?y ngốc, kh?ng cầm l?ng nổi sẽ nh?n th?m v?i lần, thẳng đến về sau, c? một b?c g?i nhiệt t?nh, nh?n thấy quang cảnh như vậy, nhịn kh?ng được ngừng xe, bật d? xuống, chạy đến trước mặt c?, tốt bụng hỏi: "C? g?i, sao ch?u lại đứng trong mưa?"
Tống Thanh Xu?n chớp chớp mắt, cứng đờ k?o con ngươi đến trước mặt, c? nghi?ng đầu, nặn một nụ cười nhạt với người n?i chuyện c?ng m?nh, sau đ? lắc lắc đầu.
"C? g?i, tr?n ch?u bị thương, sao c?n ở nơi n?y dầm mưa, cẩn thận cảm lạnh..." Đo?n chừng b?c g?i l? người nhiệt t?nh, vừa n?i, vừa muốn lấy điện thoại di động ra, gọi xe cấp cứu gi?p c?: "B?c vẫn l? gọi một xe cấp cứu cho ch?u đi..."
"C?m ơn, kh?ng cần đ?u." Tống Thanh Xu?n thốt ra, tiếng n?i kh?n kh?n kh?ng tưởng tượng nổi, c? tiếp tục nở nụ cười với b?c g?i: "Thật kh?ng cần, ch?i chỉ l? vừa mới thất thần, ch?u l?n xe đ?y."
B?c g?i vẫn c? ch?t kh?ng y?n l?ng, sau khi gi?p c? l?n xe, c?n tiếp tục quan t?m c? hai c?u, hỏi c? thật kh?ng c? việc g? chứ? C? cần gọi t?i xế l?i thay kh?ng?
Tống Thanh Xu?n mỉm cười cự tuyệt, chờ sau khi b?c g?i trở lại tr?n xe của m?nh, mới khởi động xe, tiếp tục tiến về ph?a trước.
B?i h?t trong xe cuối c?ng cũng được đổi, l? một b?i h?t Ng? N?ng tiếng Quảng Đ?ng dịu d?ng.
Vốn Tống Thanh Xu?n muốn về nh? , nhưng c? chạy dọc theo đường cao tốc một v?ng, vẫn lu?n qu?n mất, thật vất vả nhớ ra được, lại đi sai nơi.
Đ?ng l?c đ? l? nơi tụ tập v?o ban đ?m ở Bắc Kinh, từ sau khi c? n?o ra chuyện lớn như vậy trong buổi chiếu phim tối năm hai cao trung, Tống Mạnh Hoa mạnh mẽ ra lệnh ngăn chặn c? tới nơi ngư long hỗn tạp n?y, chẳng qua l?c Tống Thừa c?n sống, ngược lại từng l?n mang c? tới một hai lần.
Đ?n neon mu?n m?u mu?n vẻ, nhấp nh?y hoa cả mắt của Tống Thanh Xu?n, c? t?m một l?c l?u, cũng kh?ng t?m ra chỗ m?nh tới v?o l?c trước, cuối c?ng t?y tiện ma xui quỷ khiến l?i về ph?a một qu?n.