Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 412: Chương 412: Đã lâu không gặp tưởng niệm (2)
Tống Thanh Xu?n đi ra khỏi qu?n c? ph?, đ?ng l?c ba giờ chiều, người đầy đường phố dưới ?nh mặt trời, giống như khu?n mặt đều tr?n ngập nụ cười, tươi đẹp x?n lạn.
Tống Thanh Xu?n l?n xe, nh?n tho?ng qua bầu trời, m?y tan m?y tụ, ?nh mặt trời s?ng ngời khiến cho t?m t?nh người ta đều kh?ng khỏi tốt hơn rất nhiều.
C? đột nhi?n c? ch?t kh?ng muốn về c?ng ty, do đ? liền tr?i nổi dập dờn ở trong d?ng xe cộ.
Cuối c?ng Tống Thanh Xu?n dừng xe ở cửa một c?ng vi?n, c? vừa mới chuẩn bị xuống xe đi v?o trong c?ng vi?n ngồi một ch?t, kết quả xe vừa tắt lửa, c?n chưa cởi d?y an to?n, liền xuy?n qua cửa sổ xe, nh?n thấy cửa c?ng vi?n c? một ch?ng trai mặc ?o sơ mi tay ngắn m?u trắng, giơ hai kẹo b?ng g?n m?u hồng nhạt, một c? g?i trẻ tuổi mặc v?y ngắn m?u v?ng nhạt đi tới.
L?c c? g?i trẻ tuổi kia nhận lấy kẹo b?ng g?n, tr?n mặt tươi cười x?n lạn giống như l? hoa đang nở xinh đẹp nhất.
C? g?i kiễng ch?n h?n l?n mặt ch?ng trai kia một ch?t, sau đ? hai người tay nắm tay, mỗi người cầm một kẹo b?ng g?n, đi v?o trong c?ng vi?n.
Trước khi v?o cửa c?ng vi?n, ch?ng trai v? c? g?i c?n cầm kẹo b?ng g?n trong tay, đưa tới trước mặt của đối phương, cho đối phương ăn một miếng.
H?nh ảnh tốt đẹp như thế chồng l?n nhau, giống như anh v? c? cũng từng như vậy... Lần cuối c?ng c? gặp anh, ch?nh l? như thế, anh mua cho c? hai c?y kẹo b?ng g?n, chỉ l? anh cũng kh?ng c? giống như ch?ng trai đ?, giữ cho m?nh một c?i, m? l? cho c? cả hai c?y.
R? r?ng, r? r?ng l?c đ? rất tốt, sao xoay người một c?i, anh v? c? liền biến th?nh người ngo?i đường?
T?nh to?n cẩn thận một ch?t... C? kh?ng gặp anh, đ? hai th?ng rồi đi?
Trước giờ c? kh?ng biết, th?nh phố Bắc Kinh lại lớn như vậy, lớn đến đ? từng hai người chung sống ng?y đ?m, sau khi t?ch ra, li?n chưa từng c? một lần b?o nước gặp nhau
Tống Thanh Xu?n vốn muốn giải buồn t?m t?nh, chớp mắt hăng h?i ti?u t?n kh?ng thể nghi ngờ, đ?i mắt c? ảm đạm ngồi ở trong xe rất l?u, thẳng đến khi xe b?n kẹo b?ng g?n xe ở nơi rất xa đ? đi qua b?n cạnh c?, c? mới ngẩn ngơ đưa tay ra, hạ cửa sổ xe xuống, ngữ kh? hơi kh? r?p hỏi: "Ch?o ?ng, xin hỏi một c?i bao nhi?u tiền?"
"Mười đồng."
Thật tr?ng hợp... Cho d? qua hai th?ng, Tống Thanh Xu?n vẫn nhận ra được, đ?y l? người T? Chi Niệm mua kẹo b?ng g?n v?o s?ng sớm h?m đ?, nhưng rồi lại thật ch?m chọc, c? đều c? thể đ?ng l?c gặp phải người b?n kẹo b?ng g?n, lại chỉ ri?ng chạm mặt anh...
Tống Thanh Xu?n kh?p m? mắt, r?t một tờ năm mươi trong v?, đưa ra ngo?i.
Người b?n lấy một c?y kẹo b?ng g?n cho c?, l?c thối tiền cho c?, c? mới phản ứng chậm chạp một ch?t n?i: "Ch?u muốn hai c?y."
Tống Thanh Xu?n đ?ng cửa sổ xe, mỗi tay giơ một c?i kẹo b?ng g?n tiếp tục ngồi ng?y ngốc ở tr?n ghế l?i.
Kh?ng biết qua bao l?u, kẹo b?ng g?n trong tay h?a tan, dịch đường dọc theo gậy gỗ chảy xu?i đến tr?n tay c?, c? mới tỉnh t?o lại.
C? c?i đầu, cắn một ngụm kẹo b?ng g?n đ? biến dạng, r? r?ng l? ngọt, nhưng c? lại cảm thấy cay đắng khiến cho c? kh? m? nuốt xuống.
Sau đ? c? mới hậu tri hậu gi?c phản ứng kịp, ch?nh m?nh lại một lần nữa, bị T? Chi Niệm ảnh hưởng cảm x?c.
Thật hỏng b?t... Đ? qua s?u mươi ng?y, sao c? vẫn đột nhi?n nghĩ tới anh như vậy?
Tống Thanh Xu?n vội v?ng ngừng suy nghĩ của m?nh lại, đẩy cửa xe ra, cầm kẹo b?ng g?n trong tay n?m v?o trong th?ng r?c, sau đ? l?n xe, cầm lấy khăn ướt lau tay sạch sẽ, khởi động xe rời đi.
C? muốn t?m ch?t chuyện để l?m, bằng kh?ng đến tối c? đi v?o giấc ngủ, sẽ rất c? thể kh?ng c? t?m t?nh tốt...
Tống Thanh Xu?n vừa nghĩ vậy, điện thoại di động ở tr?n ghế l?i phụ liền vang l?n.?