Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 392: Chương 392: Rất yêu em, chỉ có thể đến đây (12)
Sau khi anh say rượu, kh?ng n?n kh?ng khống chế được, sau khi cường ngủ c?, c? v? anh c?i nhau, l?c c? chỉ mũi anh bảo anh c?t khỏi nh? c?, anh kh?ng n?n ph?t tiết cảm x?c của m?nh ở tr?n người c?, anh n?n phải nghi?m t?c chăm chỉ n?i với c? một c?u: "Thực xin lỗi".
Sau năm năm, c? xuất hiện ở trong nh? anh, anh kh?ng n?n bởi v? sợ h?i nh?n thấy c? m? kh?ng khống chế nổi t?nh cảm của m?nh, liền n?m c? ra khỏi cửa, anh n?n phải n?i với c? một c?u: "Đ?nh Đ?nh, những năm n?y anh rất nhớ em."
V?o l?c anh đ?p ứng c? tiếp quản x? nghiệp Tống thị, kh?ng n?n đ?y l?ng r? r?ng rất muốn gi?p c?, lại vẫn muốn ki?u ngạo bảo c? k? hợp đồng g? đ? với anh, anh n?n n?i: "D? l? em kh?ng đến t?m anh, anh cũng sẽ gi?p em."
V?o l?c c? truy hỏi anh, anh c? phải l? người c? muốn t?m hay kh?ng, anh kh?ng n?n vừa tổn thương m?nh tổn thương người n?i với c?, anh đối tốt với c?, chỉ l? do mắc nợ, anh phải n?i: "Thật ra anh vẫn lu?n ở b?n cạnh em."
L?c anh đọc được đ?y l?ng c?, mong đợi anh c? thể đối tốt với c? cả đời, anh kh?ng n?n bị dọa đến vội v?ng xoay người rời đi, anh n?n phải nh?n mắt c?, n?i với c? một c?u: "Đ?nh Đ?nh, cả đời anh chỉ sẽ đối tốt với một m?nh em."
Anh n?n phải, anh kh?ng n?n, anh n?n phải, anh kh?ng n?n...
Giữa anh v? c?, c? qu? nhiều n?n phải, nhưng anh lại lu?n lựa chọn kh?ng n?n.
Anh t?n nhẫn như vậy, chẳng qua chỉ l? v? c?ng bảo vệ tốt c?, cũng giống như hiện tại, hiện tại... Anh mơ hồ nghe thấy tiếng n?i chuyện của Tr?nh Thanh Th?ng, anh biết n?n phải bu?ng tha lần nữa, lựa chọn kh?ng n?n... Anh nghĩ, đ?y c? lẽ sẽ trở th?nh một lần lựa chọn cuối c?ng trong đời anh đi.
Tiếng xe c?ng ng?y c?ng gần, T? Chi Niệm mơ m?ng mở to mắt, mơ hồ đ? thấy nơi xa c? đ?n xe tới gần.
Anh liều mạng muốn để s?t v?o m?i c?, h?n c? một ch?t, nhưng anh gần như d?ng hết kh? lực to?n th?n, đầu chỉ vừa mới c?ch mặt đất, lại lần nữa rơi mạnh xuống mặt đất lạnh buốt.
Thật đ?ng tiếc, muốn cho c? một nụ h?n từ biệt, lại kh?ng thể cho.
Thật đ?ng tiếc, anh muốn tiếp tục y?u em như vậy, nhưng kh?ng c? c?ch n?o tiếp tục y?u được nữa.
Thật đ?ng tiếc... Thật rất đ?ng tiếc.
Nhưng em biết kh?ng?
Đ?nh Đ?nh, y?u em thật rất tốt, rất tốt, nhưng lại chỉ c? thể đến đ?y...
Theo ?m thanh ch?i tai thắng gấp ph?t ra khi ma s?t với mặt đất, cửa xe cấp cứu l?i tới được mở ra, Tr?nh Thanh Th?ng nhảy xuống từ tr?n đ? đ** t*?n, trực tiếp chạy vội tới trước mặt T? Chi Niệm, c? c?n chưa mở miệng n?i chuyện, nước mắt lại ?o ?o rơi xuống dưới trước: "T? tổng, T? tổng, ng?i sao rồi?"
C? vừa kh?c, vừa xoay người g?o th?t gọi b?c sĩ Hạ c?n chưa xuống xe: "B?c sĩ Hạ, b?c sĩ Hạ..."
"Tr?nh Thanh Th?ng..." T? Chi Niệm đột nhi?n giơ tay l?n đ? tay Tr?nh Thanh Th?ng lại, ngăn cản sự n?ng nảy của c?.
Tr?nh Thanh Th?ng quay đầu, nh?n về ph?a T? Chi Niệm.
Người đ?n ?ng động m?i, giọng n?i c? ch?t nhỏ, Tr?nh Thanh Th?ng c?i đầu, dựa v?o gần một ch?t, sau đ? nghe thấy anh yếu ớt hỏi: "T?i ở tr?n xe, dặn d? c? ba chuyện, c? đều nhớ r? chứ?"
Tr?nh Thanh Th?ng gật đầu, kh?c c?ng thương t?m, nước mắt nối liền giống như l? chuỗi tr?n ch?u, một giọt rồi một giọt rơi xuống.
"Bảo b?c sĩ Hạ, ti?m thuốc cầm m?u cho t?i... Băng b? vết thương đơn giản một ch?t, c? l?i xe của t?i, hiện tại lập tức mang t?i đi... Cảnh s?t sắp tới ..." N?i xong T? Chi Niệm liền đưa cho Tr?nh Thanh Th?ng một ?nh mắt cảm tạ.
Tr?nh Thanh Th?ng bỗng chốc liền kh?c ra tiếng, c? thật rất kh?ng muốn l?m theo lời n?i của anh, nhưng những năm n?y, c? đi theo anh, sẽ học rất nhiều thứ, chỉ ri?ng kh?ng c? học được cự tuyệt anh.
...
T? Chi Niệm được Tr?nh Thanh Th?ng cố hết sức d?u đỡ l?n xe, Tr?nh Thanh Th?ng kh?c l? hoa đ?i vũ khởi động xe, quay đầu, rời đi.
Tr?n đường c?ch Tống Thanh Xu?n c?ng l?c c?ng xa, T? Chi Niệm cảm gi?c được sức lực trong cơ thể m?nh đang nhanh ch?ng biến mất, m? mắt anh bắt đầu rủ xuống, anh lờ mờ giống như nh?n thấy, thời thơ ấu anh v? c? giơ hai c?y kẹo que, đi ở b?n đường ồn ?o, b?n tai anh giống như vang l?n tiếng non nớt của c? "Anh trai n?i anh l? người xấu, anh ch?nh l? người xấu" ...