Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 314: Chương 314: Không cần anh mắc nợ (4)
Dưới lầu, khi T? Chi Niệm pha c? ph? cho m?nh, nghĩ một ch?t n?n pha cho Tống Thanh Xu?n ly nước đường đỏ kh?ng, nhưng lấy ly, cuối c?ng vẫn lại đặt về.
Th?i, vẫn l? ?t đối tốt với c? quang minh ch?nh đại đi.
T? Chi Niệm trở lại thư ph?ng, thật l?u sau cũng kh?ng thể tĩnh t?m l?m việc, cuối c?ng dứt kho?t liền đ?ng m?y vi t?nh, nh?n chằm chằm ngo?i cửa sổ sững sờ rất l?u, sau đ? lấy điện thoại di động ra, đặt phần đồ ăn b?n ngo?i đưa đến v?o 6 giờ rưỡi tối.
-
L?c trước tr?n cơ bản v?o s?u giờ th? Tống Thanh Xu?n liền sẽ xuống lầu chuẩn bị bữa tối, h?m nay th?n thể c? kh?ng thoải m?i, lu?n lu?n dựa v?o tr?n giường đến 6 giờ rưỡi, mới rời giường xuống lầu.
Vừa đi đến cửa ph?ng bếp, chu?ng cửa lại vang l?n, Tống Thanh Xu?n ngừng bước ch?n một ch?t, xoay người? đi tới cửa trước.
Xuy?n qua mắt m?o, thấy l? đưa chuyển ph?t nhanh, Tống Thanh Xu?n vẫn bảo người để đồ vật ở cửa như cũ, chờ đến sau khi người đ? rời đi, mới mở cửa x?ch đồ l?n, l? đồ ăn mua b?n ngo?i, hơn nữa c?n l? nh? h?ng Kim Lăng, ph?a tr?n d?n một tờ giấy, in t?n thức ăn, đều l? m?n c? th?ch ăn .
Trong nh? chỉ c? c? v? T? Chi Niệm, c? kh?ng gọi đồ ăn mua b?n ngo?i, vậy chỉ c? thể l? anh gọi.
Ngay từ đầu cơm chiều đều l? c? chuẩn bị, h?m nay anh nghĩ như thế n?o lại gọi đồ ăn mua b?n ngo?i?
L? bởi v? buổi chiều, anh thấy c? kh?ng thoải m?i ư?
Nếu đổi lại l? trước đ?y, đ?y l?ng Tống Thanh Xu?n nhất định sẽ cảm thấy ấm ?p, nhưng hiện tại c? lại cảm thấy c? ch?t mất m?c n?i kh?ng ra lời.
Đi v?o ph?ng ăn, Tống Thanh Xu?n lần lượt để đồ ăn mua b?n ngo?i v?o trong dĩa, mới đi l?n lầu gọi T? Chi Niệm ăn cơm chiều.
Cửa thư ph?ng kh?ng kh?a, c? đứng ở cửa, c?ng thường ng?y, chuẩn bị g? g? cửa, n?i một c?u "T? ti?n sinh, ăn cơm chiều", liền xoay người xuống lầu, nhưng tay vừa n?ng l?n, c?n chưa chạm đến cửa, liền nghe được lời n?i lạnh l?ng trước sau như một của T? Chi Niệm, truyền ra từ b?n trong.
"Ng?y mai sao? Ng?y mai sợ rằng kh?ng được... T?i biết dự ?n hợp t?c SR kia, ch?ng ta đ? theo hơn nửa năm, hiện tại cuối c?ng b?n bọn họ cũng c? ? hợp t?c, rất kh?ng dễ d?ng, nhưng ng?y mai t?i thật sự c? chuyện quan trọng hơn phải l?m, kh?ng thể đi c?ng ty... Th?i, kh?ng thể được th? kh?ng thể được, sau n?y h?y n?i chuyện sau n?y, nếu như kh?ng c? chuyện g?, t?i c?p trước đ?y..."
T? Chi Niệm vừa c?p điện thoại di động, điện thoại b?n trong thư ph?ng liền vang l?n, anh rất nhanh liền nhận nghe, cũng kh?ng biết rốt cuộc người b?n trong n?i c?i g?, ngữ kh? anh c? ch?t ?c liệt trả lời một c?u: "Kh?ng phải t?i đ? n?i, hội nghị ng?y mai kh?ng mở được rồi ư? Tr? ho?n đến sau n?y rồi h?y n?i... T?i kh?ng đi c?ng ty, những chuyện n?y m? c?c người cũng xử l? kh?ng được sao? T?i tốn nhiều tiền như vậy mời mỗi một người c?c người tới c?ng ty đều l? trang tr? th?i ư?"
Sau đ?, Tống Thanh Xu?n liền nghe thấy ?m thanh ống nghe điện thoại b?n hung hăng ấn xuống.
Rốt cuộc trong thư ph?ng cũng y?n tĩnh, Tống Thanh Xu?n đứng ở cửa một l?c l?u, mới giơ l?n tay, nhẹ nh?ng g? g? cửa.
"V?o."
Tống Thanh Xu?n đẩy cửa ra, theo th?i quen nh?n tho?ng qua trước b?n s?ch, T? Chi Niệm kh?ng ở đ?, tầm mắt của c? chuyển một ch?t, thấy anh vẫn kh?ng nh?c nh?ch đứng ở trước cửa sổ s?t đất, nh?n bầu trời đ?m tối đen b?n ngo?i, kh?ng biết đang suy nghĩ g?.
Tống Thanh Xu?n kh?ng v?o trong, nhẹ giọng n?i một c?u: "Đồ ăn mua b?n ngo?i đ? đến."
T? Chi Niệm kh?ng quay đầu, cũng kh?ng đ?p lại.
Thời điểm Tống Thanh Xu?n đang chuẩn bị xoay người rời đi, điện thoại di động của T? Chi Niệm lại vang l?n, anh giơ l?n tay, nh?n tho?ng qua cuộc gọi đến tr?n m?n h?nh điện thoại di động, chần chờ một l?c l?u, mới nhận nghe, sau đ? gọi một c?i t?n c? quen thuộc: "Đường Nặc."