Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 311: Chương 311: Không cần anh mắc nợ(1)
V?o l?c Tần Dĩ Nam cho c? tuyệt vọng nhất tối tăm nhất, l? anh xuất hiện, cho c? nh?n thấy hy vọng, cảm thấy ấm ?p.
Mấy ng?y nay, anh v? c? chung sống h?a hợp như vậy, bất tri bất gi?c, c? đ? cho rằng anh l? tồn tại rất quan trọng trong sinh mệnh, thậm ch? gần đ?y, c? lu?n cảm thấy, anh đối xử với c? kh?ng hề tệ hơn Tần Dĩ Nam đối xử với c?...
Nhưng c? kh?ng nghĩ tới, anh đối tốt với c?, lại chỉ l? b? đắp.
Những cảm động anh từng cho c?, khiến cho c? rất ấm ?p kia, l?c n?y lại khiến c? rất r?t lạnh.
C? kh?ng hề biết, h?a ra địa ngục v? thi?n đường chỉ c?ch một đường ranh.
Kh? ấm trong ph?ng, tho?t ra từ trong giữa điều h?a, kh?ng tiếng động thổi rơi l?n tr?n người c?, nhưng lại kh?ng thể l?m ấm tay ch?n c?, ngược lại khiến cho c? c?ng thấy r? r?ng, chỗ s?u trong cốt tủy đang nảy sinh ớn lạnh.
C? nghĩ, c? n?n ho?n to?n x?a bỏ ? nghĩ anh ch?nh l? người c? muốn t?m, nhưng m?, trước khi c? x?a bỏ, vẫn l? v?ng vẫy gi?y chết một lần.
C? nh?n anh c?ch sương m? bốc l?n nơi đ?y mắt, giọng n?i rất nhẹ, mở miệng hỏi: "Vậy v? sao h?m nay anh lại xuất hiện đ?ng l?c ở trong c?ng ty t?i như vậy?"
Anh kh?ng th?ch nhất ch?nh l? c? kh?c, anh từng nhiều lần lặng y?n kh?ng một tiếng động xuất hiện ở trước mặt khi c? kh?c rống, lau nước mắt cho c?, nhưng hiện tại, anh lại l?m cho c? kh?c.
Anh nh?n chằm chằm trong mắt đen nh?nh của c?, sương m? c? thể sẽ h?a th?nh nước mắt lung lay sắp đổ ra bất cứ l?c n?o, vẻ mặt lạnh buốt kh?ng c? bất kỳ h?a ho?n n?o: "T?i t?m T?n Dương."
T?n Dương l? chủ tịch đ?i TW, người l?nh đạo trực tiếp của Tống Thanh Xu?n.
"T?i đi ra khỏi thang m?y, đ?ng l?c thấy được một m?n kia, thẳng thắn m? n?i, l?c đ? t?i cũng kh?ng thấy r? người, liền x?ng tới, l? sau đ? t?i mới biết, người gặp được nguy hiểm l? em."
T? Chi Niệm kh?ng phải kh?ng nghĩ tới c? một ng?y, những chuyện m?nh l?m v? c? sẽ bị c? ph?t hiện, anh cũng nghĩ tới nếu như thật c? một ng?y n?y, rốt cuộc anh n?n lấp l**m cho qua như thế n?o, nhưng anh kh?ng nghĩ tới, l?c một ng?y n?y thật sự đến, anh lại biểu hiện xuất sắc hơn dự đo?n của m?nh nhiều.
H?a ra, anh x?ng l?n cứu người, đều kh?ng phải bởi v? c?, m? l? v? trượng nghĩa.
C? kh?ng phải l? người quấn qu?t chặt lấy, c? từng đi?n cuồng th?ch Tần Dĩ Nam, nhưng c? lại chưa từng c?n quấy.
Nhưng h?m nay, c? lại kh?ng chết t?m quấn qu?t truy hỏi anh rất l?u, c? biết c? n?n giữ lại cho m?nh ch?t t?n nghi?m, một vừa hai phải.
Tống Thanh Xu?n cố n?n đau nhức nơi đ?y mắt, quật cường kh?ng cho nước mắt rơi xuống, c? muốn cố gắng l?m cho giọng n?i của m?nh nhẹ nh?ng một ch?t, nhưng kh?ng nghĩ tới vẫn l? cố hết sức như vậy: "Thực xin lỗi, c? thể thật l? t?i suy nghĩ qu? nhiều."
Ngay cả T? Chi Niệm đều cảm thấy, c? phải m?nh đau l?ng qu? lợi hại, khiến cho nhập vai qu? s?u, thế nhưng khi nghe được c?u n?i n?y của c?, giả bộ ra một bộ d?ng rộng lượng, trả lời một c?u theo lẽ thường: "Kh?ng việc g?."
Sau đ? c?n thuận thế an ủi c?, n?i: "Hy vọng em sớm t?m được người em muốn t?m."
Hiện tại thật ra trong l?ng Tống Thanh Xu?n kh?ng ti?u s?i ch?t n?o, nhưng c? vẫn l?m ra vẻ rất ti?u s?i, kh? khăn nặn ra một nụ cười tươi tắn với anh, n?i một c?u: "C?m ơn."
C? gần như l? kh?ng c? bất cứ gi?n đoạn n?o, n?i tiếp: "Nếu như kh?ng c? việc g?, t?i trở về ph?ng của t?i trước."
C? biết, c? cười khẳng định c?n kh? coi hơn kh?c, nhưng c? lại liều mạng khiến cho kh?e m?i duy tr? cong l?n, thẳng đến khi thấy anh im lặng gật đầu, sau đ? xoay người, nước mắt mới hung hăng rơi xuống.