Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 309: Chương 309: Người đó, có phải là anh không? (20)


Chương trước Chương tiếp

Editor: May

Nội thất an tĩnh c? ch?t kỳ lạ, qua thật l?u sau, Tống Thanh Xu?n mới gằn từng chữ tiếp tục mở miệng: "Người đ?, c? phải l? anh kh?ng?"

"Người từ năm năm trước, liền bắt đầu lu?n gửi tin nhắn cho t?i, l? anh đ?ng kh?ng?"

"Những năm n?y, v?o l?c t?i kh?c rống, người lau nước cho t?i, l? anh đ?ng kh?ng?"

"C?n c?..."

R? r?ng l? c? đang chất vấn anh, nhưng c? lại kh?ng biết v? sao trong gi?y ph?t n?y c? lại trở n?n khẩn trương như thế, tay c? nắm chặt th?nh quyền, nh?n thẳng sắc mặt bất động dung nhan tinh xảo đang ngồi ở tr?n ghế sofa, ngừng v?i gi?y, lại mở miệng, tiếp tục truy hỏi.

"... Người ?m thầm bảo vệ t?i thời thời khắc khắc, cũng l? anh đ?ng kh?ng?"

Ba vấn đề của Tống Thanh Xu?n, n?m ra rất dứt kho?t lưu lo?t, quả thực l? một trận thấy m?u, trực tiếp đ?m thẳng đến mạch m?u.

Nhưng m? kịch liệt của c? liền giống như quả đấm nặng nề đ?nh v?o tr?n b?ng vải, kh?ng c? lấy được bất kỳ sơ hở n?o tr?n người anh.

Anh một th?n tĩnh đạm ngồi ở chỗ đ?, quanh th?n ph?t ra hơi thở l? b?nh tĩnh v? l?nh đạm trước sau như một, sau khi tiếng n?i của c? rơi xuống, anh rủ l?ng mi trầm mặc hai gi?y, sau đ? chậm r?i quay đầu, ?nh mắt đối diện mắt của c?, b?nh tĩnh th?m trầm, anh mở miệng, giọng n?i dễ nghe khiến người động l?ng: "Kh?ng phải."

Tr?n mặt Tống Thanh Xu?n r? r?ng mang theo nghi ngờ chất vấn: "Nhưng m?, t?i cảm thấy người đ?, ch?nh l? anh..."

"Cảm thấy?" T? Chi Niệm giống như l? một đứa b? đang học ngữ văn, t?m lỗi trong lời n?i, lấy ra hai chữ buồn cười nhất trong c?u n?i kia của c?

Cho d? anh chỉ l? nhẹ giọng hỏi lại, nhưng Tống Thanh Xu?n lại vẫn biết ? tứ của anh, đ?y chẳng qua l? c? cảm thấy...

Miệng Tống Thanh Xu?n hơi mở ra, nhưng kh?ng c? ph?t ra ?m thanh.

"Đ? chỉ l? ảo gi?c của em." ?nh mắt T? Chi Niệm dừng tr?n mặt c? một l?t, liền kh?ng ch?t lưu luyến chuyển đi, sau đ? nh?n thẳng ?nh mặt trời s?ng rỡ ngo?i cửa sổ, động m?i, lại phun ra mấy chữ: "Người m? em n?i đ?, kh?ng phải t?i."

Trong khoảnh khắc tiếng n?i anh rơi xuống, đ?i mắt hơi h?p lại, đ?y mắt c? một loại cảm x?c giống như đau đớn, chợt l?e l?n, lại biến mất kh?ng c?n b?ng d?ng chỉ trong khoảnh khắc.

?nh mặt trời ở tr?n đường n?t quanh th?n T? Chi Niệm, ph?c họa ra một tầng ?nh s?ng m?u v?ng nh?n nhạt nhu h?a, Tống Thanh Xu?n nh?n đến thần sắc l?e l?n.

C? kh?ng thấy r? mặt, nhưng từ tr?n th?n anh, c? vẫn nh?n ra thẳng thắn th?nh khẩn. Anh kh?ng giống như l? đang n?i dối, c?ng giống như l? đang cho c? đ?p ?n c? muốn l?u nay.

Anh thật kh?ng c? bịa chuyện sao? Nhưng l?, nếu như người đ? kh?ng phải anh, vậy th? l? ai? C? nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ l?u như vậy, anh l? một người ph? hợp nhất...

Thậm ch? v?o l?c c? mở miệng truy hỏi anh, trong ph?t chốc, đ?y l?ng c? c? vạn phần chắc chắn, người đ? ch?nh l? anh.

Tống Thanh Xu?n kh?ng biết c? phải m?nh l? bởi v? thật vất vả t?m được người m?nh lu?n muốn t?m, đ?y l?ng d?ng l?n hy vọng v? vui sướng v? hạn, kết quả lại bị mấy chữ đơn giản v? t?nh giội tắt n?n cảm thấy khổ sở v? kh?ng thể n?o tiếp thu được hay kh?ng? Lời n?i kế tiếp của c?, n?i c? ch?t n?n n?ng, cũng c? vẻ n?i năng hơi lộn xộn.

"Cảm gi?c anh cho t?i, v? cảm gi?c chủ nh?n tin nhắn đ? cho t?i rất giống nhau... Mỗi lần t?i kh?c đều sẽ xuất hiện t?nh huống vụn vặt, chờ t?i lấy lại tinh thần, nước mắt của t?i đ? được người lau kh?, một đ?m ch?ng ta ở ngoại ? ph?a bắc th?nh phố, l?c t?i kh?c, anh từng dỗ t?i, cảm gi?c đ? v? cảm gi?c vụn vặt sau khi t?i tỉnh lại gần như l? giống nhau như đ?c ..."


Loading...