Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 306: Chương 306: Người đó, có phải là anh không? (17)
Thật ra anh ho?n to?n kh?ng muốn cho c? biết anh bị thương, chỉ l? c? xuất hiện qu? đột ngột, l?c đ? anh vừa tắm rửa xong, ti?u độc vết thương tr?n ch?n, anh chỉ lo mặc quần ?o, lại kh?ng để ? hộp thuốc tr?n b?n tr?.
Kh?ng nghĩ tới, cứ như vậy, vẫn bị c? ph?t hiện.
Từ tr?n những miếng b?ng d?nh m?u trong th?ng r?c kia, c? thể thấy được vết thương T? Chi Niệm cũng kh?ng nhẹ.
Tống Thanh Xu?n thấy anh qua một l?c cũng kh?ng l?n tiếng, nhịn kh?ng được liền ngồi ở trước mặt anh, đưa tay ra, sờ l?n người anh, khi tay của c? đụng tới bắp ch?n phải của anh, T? Chi Niệm vốn đắm ch?m ở trong suy nghĩ của m?nh, th?n thể đột nhi?n chấn động một ch?t.
Tống Thanh Xu?n lập tức ngừng động t?c, cẩn thận d? dặt chậm r?i cuốn quần t?y của anh l?n, sau đ? thấy tr?n bắp đ?i của anh c? một mảng trầy da lớn, c? hai nơi trầy da đến tương đối nghi?m trọng, c?n đang tu?n những giọt m?u ra ngo?i.
"Sao lại bị thương nặng như vậy?" Tống Thanh Xu?n cau m?y, hỏi ngược một c?u, sau đ? tự nhi?n xoay người, động t?c lưu lo?t lấy c?i nh?p, gắp miếng b?ng, d?nh một ?t rượu cồn, ch? l?n miệng vết thương của T? Chi Niệm: "Ki?n nhẫn một ch?t, c? thể sẽ hơi đau."
N?i xong, miếng b?ng liền chạm l?n vết thương của T? Chi Niệm.
Cho d? người đ?n ?ng kh?ng ph?t ra bất kỳ động tĩnh n?o, nhưng Tống Thanh Xu?n vẫn thấy ch?n anh nhẹ nh?ng run run.
Động t?c ti?u động của c? bất gi?c thả nhẹ hơn rất nhiều.
Tống Thanh Xu?n li?n tục đổi nhiều miếng b?ng, mới ti?u độc xong vết thương của T? Chi Niệm, c? r?t một c?i tăm b?ng, nặn một ?t thuốc mỡ, nhẹ nh?ng thoa l?n vết thương, trong miệng nhịn kh?ng được lại hỏi một c?u: "L? buổi s?ng đ?nh nhau với người chuyển ph?t nhanh đ?, kh?ng cẩn thận trầy da ??"
Thật ra kh?ng phải, nhưng anh lại kh?ng thể cho c? biết, anh l? bởi v? c? năng lực vượt qua người thường, mới c? vết thương n?y, cho n?n T? Chi Niệm đối mặt với hỏi thăm của c?, nhẹ nh?ng "ừ" một tiếng qua loa lấy lệ.
"Trầy da một mảng lớn như vậy, nhất định rất đau? Sao anh vẫn lu?n kh?ng n?i, phải xử l? vết thương sớm một ch?t, chẳng may r?ch vết thương th? phải l?m sao?"
Tống Thanh Xu?n vừa b?i thuốc, trong miệng vừa th? thầm c?u nh?u n?i kh?ng ngừng, đến cuối c?ng, trong l?c lơ đ?ng, ngữ kh? của c? liền mang theo tr?ch cứ.
"Hơn nữa c?n l? đ?i phải, l?c anh l?i xe về, giẫm phanh ga m? kh?ng thấy đau ư?"
"C?n c?, anh c?n..." Tống Thanh Xu?n n?i đến đ?y, đột nhi?n dừng một ch?t, lại n?i: "Đi đường l?u như vậy, rốt cuộc anh c? cảm gi?c đau thần kinh kh?ng... Anh thật cho rằng anh l?m bằng sắt hả? Hơn nữa đ? bị thương, c?n? tắm rửa l?m g??"
"Anh - c?i người n?y, rốt cuộc c? biết chăm s?c bản th?n kh?ng..."
T? Chi Niệm nghe Tống Thanh Xu?n o?n tr?ch v? tr?ch cứ, kh?ng c? ch?t x?u kh?ng vui l?ng, anh nh?n chằm chằm khu?n mặt nhỏ nhắn của c? nghi?m t?c b?i thuốc, kh?e m?i ngược lại hơi tăng l?n từng ch?t.
C? đ?y l? đang quan t?m anh... Vừa rồi c? su?t nữa c?n buột miệng n?i ra, anh c?n ?m t?i đi đường l?u như vậy...
Một loại thỏa m?n n?i kh?ng n?n lời liền như vậy, lan tr?n to?n th?n anh.
Anh chưa bao giờ tham vọng qu? xa vời l? c? đối qu? tốt với anh, cho n?n mỗi lần chỉ cần c? đối với anh tốt một ch?t, anh thỏa m?n giống như c? được to?n thế giới.
Tống Thanh Xu?n b?i thuốc xong, sợ quần của T? Chi Niệm ma s?t vết thương kh? l?nh, do dự một l?c, vẫn l? lấy băng gạc, băng b? đơn giản vết thương một ch?t, sau đ? d?n tốt băng d?n cố định.
"Đ?m nay anh đừng dỡ bỏ c?i băng gạc n?y ra, để tr?nh vết thương bị ma s?t l?u l?nh..."