Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 281: Tận cuối cuộc đời, yêu sai một người (2)
Tống Thanh Xu?n biết, Tần Dĩ Nam n?y vừa đi, t?m ch?n phần sẽ kh?ng trở về nữa, c? thể sẽ ph?i anh Chương Tử tới chăm s?c c?, nhưng c? kh?ng nghĩ tới, chỉ vừa qua năm ph?t, Tần Dĩ Nam liền quay trở về, trong tay c?n x?ch mấy c?i g?i to, l? quần ?o mua cho c?.
Tống Thanh Xu?n c? ch?t ngo?i ? muốn, bỗng chốc ng?y ngẩn, liền hỏi: "Đường No?n c? ấy c? sao kh?ng?"
"Anh bảo Chương Tử đưa c? ấy đi bệnh viện rồi, em nghỉ ngơi một l?t đi, chờ tinh thần tốt rồi, anh sẽ c?ng em đi cục cảnh s?t b?o ?n, sau đ? đưa em về nh?."
-
"Anh bảo Chương Tử đưa c? ấy đi bệnh viện rồi, em nghỉ ngơi một l?t đi, chờ tinh thần tốt rồi, anh sẽ c?ng em đi cục cảnh s?t b?o ?n, sau đ? đưa em về nh?."
T? Chi Niệm nghe được c?u n?y, mới đi ra từ ph?a sau c?y cổ thụ trăm tuổi.
Tr?n người anh chỉ mặc một ?o sơ mi đơn bạc, vải v?c ướt đẫm, bởi v? đứng ở b?n ngo?i qu? l?u, c? ch?t kết sương.
To?n th?n anh cực kỳ lạnh, h?m răng đều đang run l?n, nhưng anh kh?ng vội v?ng trở về tr?n xe, ngược lại đạp bước ch?n, chậm r?i đi đến nơi anh k?o Tống Thanh Xu?n l?n bờ.
Khu?n mặt tĩnh đạm của anh nh?n chằm chằm nơi c? vừa nằm qua, cảnh tượng anh v? c? h?n m?i, lần nữa xoay quanh trong đầu.
Anh chậm r?i ngồi xổm người xuống, sờ sờ cỏ kh? lạnh buốt tr?n mặt đất, ?nh mắt trở n?n c? ch?t ấm ?p.
C? điện thoại kia của Tần Dĩ Nam, l? anh gọi, cho d? anh hiểu r? Tần Dĩ Nam th?ch l? Đường No?n, nhưng anh cũng biết, Tần Dĩ Nam đặc biệt coi trọng Tống Thanh Xu?n.
Anh kh?ng thể cho c? biết, anh cứu c?, c?ng kh?ng thể cho c? biết, l? anh h?n c?, nhưng anh lại kh?ng thể bỏ lại mặc kệ c?, cho n?n Tần Dĩ Nam l? lựa chọn tốt nhất của anh.
Nhưng cuối c?ng Tần Dĩ Nam cũng kh?ng phải l? anh, anh vẫn c? ch?t kh?ng y?n l?ng, vẫn lu?n nghe đến Tần Dĩ Nam n?i đưa c? về nh?, t?m nhớ mong của anh mới ổn định xuống.
Lại lần nữa kết th?c một trận c?ng việc anh bảo vệ c? khỏi nguy hiểm k?ch th?ch, hiện tại anh n?n lặng y?n kh?ng một tiếng động lui th?n.
Anh rất y?u c?, nhưng anh đối tốt với c?, m?i m?i cũng chỉ c? thể đến đ?y th?i.
Lu?n lu?n bảo vệ c? chu to?n, nhưng từ đầu đến cuối đều kh?ng thể ở b?n cạnh c?.
Bởi v? anh sợ, sợ ch?nh m?nh một khi bắt đầu quang minh ch?nh đại đối tốt với c?, t?nh cảm kiềm n?n nhiều năm liền sẽ vỡ đ?, sẽ sụp đổ.
Kh?ng c? ai biết, rốt cuộc đ?y l?ng của anh đang kh?ng thể dừng xoay quanh một chấp niệm đi?n cuồng tiếp cận đến cố chấp như thế n?o.
Gặp gỡ c?, l? may mắn của anh; y?u c?, l? kiếp nạn của anh.
C?i l?ng anh từng tr?n đầy hy vọng cho rằng, c? sẽ l? ấm ?p nhất trong sinh mệnh của anh, nhưng về sau biết được b? mật kia, cho anh biết, ấm ?p nhất trong sinh mệnh n?y, cả đời anh sẽ đều kh?ng thể nhận được.
Tận cuối cuộc đời, y?u sai một người.
Cho d? l? sai, anh cũng sẽ lu?n y?u.
Giống như l? một người đi?n, lu?n tự m?nh nh?n m?nh y?u sai ở trong thế giới của m?nh.
Ngọn đ?n kh?ng xa, ph?t ra ?nh s?ng mờ nhạt, chiếu rọi ở tr?n mặt anh, khiến dung nhan của anh giống như c?ch một tầng sương m?, khiến cho người ta kh?ng thấy r? vẻ mặt của anh, đầu ng?n tay của anh vuốt ve kh?ng ngừng tr?n b?i cỏ kh? c? vừa nằm qua, lưu luyến, giống như l? muốn vững v?ng khắc nụ h?n đi?n cuồng v? nhiệt t?nh vừa rồi ở trong đ?y l?ng của anh.
Hồi ức tốt đẹp giữa anh v? c? qu? ?t, anh lu?n như vậy, sẽ lu?n nhớ, nhớ đến dung nhập v?o trong cốt nhục, cả đời đều sẽ kh?ng qu?n.