Nói Yêu Em 99 Lần

Chương 248: Bắt đầu từ lần đầu gặp mặt, dừng lại ở quãng đời cuối cùng (9)


Chương trước Chương tiếp

Editor: May

Trong ph?ng mở thiết bị sưởi ấm, c? lại che k?n ch?nh m?nh, mặt nhỏ n?ng đỏ rực, tr?n tr?n trơn b?ng trắng n?n c?n treo mấy giọt mồ h?i, miệng khẽ h?, hơi thở giống như lan.

Vốn T? Chi Niệm chỉ muốn v?n chăn l?n, để đầu c? lộ ra ngo?i, bỗng chốc nh?n đến say m?.

Anh kh?ng cầm l?ng nổi giơ tay l?n, nhẹ nh?ng vuốt ve mặt nhỏ của c?, động t?c của anh rất cẩn thận, giống như l? đang che chở bảo vật v? gi? dễ vỡ.

Anh chậm r?i chớp chớp mắt, chậm r?i c?i đầu, m?i mỏng xinh đẹp nhẹ nh?ng ấn l?n mi t?m của c?.

V?o gi?y ph?t bờ m?i vừa chạm v?o kia, tr?n mặt anh phủ đầy thương tiếc v? y?u thương, ngay cả hơi thở d?o dạt to?n th?n của anh đều trở n?n nhu t?nh như nước theo.

M?i của anh dừng ở mi t?m của c? chỉ mấy gi?y, nhưng mấy gi?y kia lại d?i giống như cả đời vậy, dồn hết to?n bộ ấm ?p của anh.

Tay anh c?n giữ ở b?n tai của c?, anh nh?n chằm chằm dung nhan ngủ say của c?, tất cả tế b?o từ tr?n xuống dưới khắp to?n th?n giống như cũng đang n?i với c? lời tỏ t?nh giấu ở đ?y l?ng anh nhiều năm, qua rất l?u, anh mới nhẹ nh?ng vuốt ve m?i t?c d?i của c? một ch?t, n?i trầm thấp một tiếng: "Buổi tối b?nh an."

Trong giấc mộng của c?, kh?ng biết nghe thấy hay l? kh?ng c? nghe thấy, kh?e m?i của c? hơi hơi giơ l?n một độ cong.

Thời điểm Tống Thanh Xu?n tỉnh lại lần nữa, ?nh mặt trời ch?i lọi xuy?n qua cửa sổ s?t đất rộng s?ng, chiếu s?ng rực cả giường.

Một giấc mộng đẹp, Tống Thanh Xu?n ngủ đến to?n th?n thoải m?i biếng nh?c, c? ở trong chăn ấm ?p duỗi người một ch?t, sau đ? ch?n kh?ng cẩn thận liền đ? đến một c?i vật cứng, c? bỗng chốc ng?y ngẩn, nghi?ng đầu, liền thấy được một h?nh ảnh kinh diễm.

Người đ?n ?ng tinh xảo như vẽ, c?n đang nhắm mắt ngủ say.

Cả khu?n mặt của anh đều gột rửa dưới ?nh mặt trời, l?ng mi d?i v? d?y phủ xuống một b?ng r?m xinh đẹp dưới hốc mắt, m?i đạm mạc đọng lại một độ cong mềm mại, da thịt o?nh nhuận tinh tế, giống như l? trải qua chế t?c hậu kỳ, kh?ng t?m được bất kỳ t? vết n?o.

Anh như vậy, tĩnh đạm m? đẹp mắt, lại c? thể khiến cho Tống Thanh Xu?n c? một loại cảm gi?c khẩn trương h? hấp kh?ng tr?i chảy.

Đ?y l? gương mặt như thế n?o, d? l? c? đ? xem qu? rất nhiều lần, nhưng ở một thời khắc lơ đ?ng n?o đ?, vẫn c? thể khiến cho c? nhịn kh?ng được cảm th?n!

Ngay cả ch?nh c? cũng kh?ng nhớ r? đ?y l? thứ mấy lần c? nh?n chằm chằm dung nhan của anh, đi soi m?i khuyết điểm của anh.

Cho d? c? kh?ng t?nh nguyện, c? kh?ng thừa nhận cũng kh?ng được, m?nh d?ng cả đời nghi?m khắc t?m kiếm, nhưng từ đầu đến cuối chưa từng t?m ra nửa điểm t? vết tr?n gương mặt của anh.

Khu?n mặt n?y của anh quả thực l? ho?n mỹ giống như chỉ tồn tại trong thần thoại.

Tống Thanh Xu?n nh?n nh?n, cả người bắt đầu c? ch?t hoảng thần, c? cảm thấy h?nh ảnh trước mắt hết sức kh?ng ch?n thật, giống như l? một giấc mơ hư ảo của m?nh.

C? kh?ng cầm l?ng nổi giơ tay l?n, liền đi chạm mặt người đ?n ?ng đ?, x?c gi?c ấm ?p khiến cho tr?i tim c? đột nhi?n lỡ một nhịp đập.

C? vội v?ng r?t ng?n tay trở về, nh?n chằm chằm dung nhan ngủ ch?i mắt của anh, nhịn kh?ng được bĩu m?i.

T? biến th?i, r? r?ng l? một người đ?n ?ng, sao c? thể c? d?ng dấp c?n xinh đẹp hơn phụ nữ chứ?

T? biến th?i r? r?ng kh?ng n?n t?n l? T? Chi Niệm, trực tiếp đổi t?n th?nh T? mỹ nh?n đi!

Đ?y l?ng Tống Thanh Xu?n kh?ng ?t lần đặt t?n l?ng cho T? Chi Niệm, o?n thầm anh, nhưng h?m nay c? kh?ng n?i được v? sao sau khi m?nh l?m như b?nh thường, đ?y l?ng lại mơ hồ c? ch?t kh?ng thoải m?i.

C? cau m?y, nghi?ng đầu nh?n chằm chằm anh, loại bỏ nhiều lần suy nghĩ vừa rồi ở đ?y l?ng, sau đ? mới ph?t hiện, vấn đề l? ở tr?n ba chữ "T? biến th?i" kia.


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...