Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 238: Nếu như không có chấp niệm, sao có thể là thanh xuân? (9)
"... Anh biết kh?ng? Đ?y l?ng t?i rất khổ sở, cũng rất sợ h?i... T?i nhớ đến anh trai t?i, t?i nhớ đến Tống Thừa..." Tống Thanh Xu?n n?i n?i, nước mắt lại ?o ?o rơi xuống dưới, c? che chỗ lồng ngực của m?nh, khu?n mặt thống khổ n?i: "... T?i nhớ khi anh ấy c?n sống, t?i rất mệt mỏi... t?i muốn b?o th? cho anh ấy, t?i muốn biết l? ai giết anh ấy... Nhưng m?, t?i lại kh?ng biết n?n l?m như thế n?o..."
N?i xong lời cuối c?ng, Tống Thanh Xu?n kh?c kh?ng ra tiếng, c? liều mạng r?t rượu thừa trong ly v?o miệng, sau khi c? uống xong liền cảm thấy giống như l? kh?ng đủ, lại cầm chai rượu l?n, bắt đầu r?t rượu, c? nghi?ng về một ph?a, c? vừa rơi lệ, vừa r?t xong rượu, thời điểm muốn tiếp tục uống, T? Chi Niệm lại đưa tay ra, nắm chặt cổ tay mềm mại của c?, ngăn cản động t?c của c?, sau đ? lấy ly rượu v? chai rượu trong tay của c? đi, để ra xa : "Đừng uống, uống nhiều, sẽ c?ng kh? chịu."
"Nhưng b?y giờ t?i cũng rất khổ sở..."
Lời Tống Thanh Xu?n c?n chưa n?i hết, T? Chi Niệm đột nhi?n bắt lấy cổ tay của c?, lực đạo của anh cũng thuận thế k?o c? l?n, c? c?n chưa phục hồi tinh thần, cả người liền bị anh ?m v?o trong l?ng.
C? kh?ng thấy r? vẻ mặt của anh, chỉ c? thể nghe được ?m điệu rất nhạt truyền tới từ tr?n đỉnh đầu của c?, lộ ra đau l?ng nh? nhẹ: "Kh?c đi, kh?c ra sẽ dễ chịu hơn một ch?t."
Mấy chữ rất đơn giản của anh l?m cho nước mắt Tống Thanh Xu?n d?ng l?n lần nữa.
Anh cảm gi?c được lồng ngực ấm ?p, l?n m?i d?ng sức mấp m?y, lại kh?ng l?n tiếng, chỉ l? im hơi lặng tiếng ?m chặt c? một ch?t. Lồng ngực của anh ấm ?p bền chắc, cho c? một loại cảm gi?c ki?n định, khiến cho c? kh?ng cầm l?ng được liền để xuống tất cả ki?n cường v? ph?ng bị, kh?ng hề cứng rắn giống như trước nữa, d? l? kh?c cũng kh?c rất k?n đ?o, c? liền giống như l? một đứa b? hết dường xoay sở, kh?c ra tiếng ở trong ngực anh.
Kh?ng kh? trong nh? rất y?n tĩnh, trừ bỏ tiếng kh?c của c?, kh?ng c?n tiếng vang g? kh?c.
Cảnh đ?m y?n tĩnh xinh đẹp ngo?i cửa sổ cảnh đ?m, ?nh đ?n duy nhất đặt dưới đất, vầng s?ng trắng nhạt.
Anh ?m c?, đứng rất an tĩnh, anh th?ch sạch sẽ đến khiến người ta giận s?i, nhưng lại mặc cho nước mắt v? nước mũi của c? đều lau tr?n ?o ngủ của m?nh, tay anh kh?ng tiết tấu vuốt m?i t?c d?i của c?, kh?ng tiếng động cho c? an ủi tinh tế nhất.
Anh c? thuật đọc t?m, anh c? thể cảm gi?c được r? r?ng t?m t?nh k?ch động của c? chậm r?i ti?u tan, thẳng đến khi c? ph?t tiết hết to?n bộ cảm x?c ti?u cực, anh mới chậm r?i k?o c? từ trong l?ng anh ra ngo?i, sau đ? n?ng hai tay l?n, y?u qu? v? che chở lau đi nước mắt tr?n mặt của c?.
Tuy nước mắt của c? kh?ng rơi vội v? như vừa rồi, nhưng thỉnh thoảng vẫn tr?n ra b?n ngo?i, anh rất c? ki?n nhẫn, mỗi lần rơi xuống, liền lau gi?p c?, thẳng đến khi cảm x?c c? ho?n to?n b?nh ổn lại, anh mới bu?ng c? ra.
Anh đi đến quầy bar, r?t cho c? một ly nước ấm, bưng đến, đưa cho c?.
"C?m ơn." Bởi v? kh?c qu? nhiều, qu? c?n rỡ, c? mở miệng, giọng n?i liền c? ch?t kh?n kh?n, d? đ? ngừng kh?c, c? vẫn thỉnh thoảng nấc một tiếng.
Anh chờ c? uống hai ngụm nước ấm, mới mở miệng hỏi: "Tốt hơn ch?t n?o chưa?"
"Tốt hơn rất nhiều..." Cổ họng của Tống Thanh Xu?n vẫn c? ch?t nghẹn ng?o, n?i ra lời n?i giống như cảm mạo, c? n?i đến một nửa, lời n?i đột nhi?n dừng lại.
C? cảm thấy một m?n vừa rồi c? ch?t quen thuộc, giống như từng trải qua ở nơi n?o đ?...
Tống Thanh Xu?n ?m ly nước, cau m?y nghĩ một hồi l?u, mới nghĩ đến năm đ? m?nh c? v?i lần một m?nh khổ sở trốn đi kh?c lớn, vẫn lu?n vụn vặt kh?ng giải th?ch được.