Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 232: Nếu như không có chấp niệm, sao có thể là thanh xuân? (3)
T? Chi Niệm kh?ng l?n tiếng nữa, ?m chăn mền v? gối đầu m?nh vừa mới đặt chung một chỗ l?n, đi đến ngo?i cửa ph?ng ngủ.
Động t?c Tống Thanh Xu?n nuốt một ngụm sữa b? bỗng dưng dừng lại, c? nh?n động t?c T? Chi Niệm k?o cửa ph?ng ngủ ra, bất gi?c muốn mở miệng n?i chuyện, kết quả lại kh?ng cẩn thận khiển m?nh bị sặc, bắt đầu ho khan.
T? Chi Niệm nghe tiếng quay đầu, thấy mặt nhỏ của Tống Thanh Xu?n bởi v? ho khan m? đỏ l?n, c? giơ ng?n tay chỉ chăn đệm anh ?m, nhiều lần muốn mở miệng n?i chuyện, đều bị ho khan chận trở về.
Chẳng qua trong khoảnh khắc đ?, T? Chi Niệm liền hiểu ? tứ của c?, dừng bước ch?n muốn đi về ph?a c?, mượn ?nh đ?n v?ng ấm ?p của ph?ng ngủ, hơi thu liễm một ch?t hốt hoảng vừa xuất hiện v? c? đột nhi?n ho khan, rồi d?ng ngữ điệu đạm nhạt mở miệng giải th?ch: "T?i đi ph?ng kh?ch ngủ."
N?i xong, T? Chi Niệm k?o cửa ra, anh bước một bước ra ngo?i, giống như l? lại nghĩ tới điều g?, ngừng bước ch?n, anh kh?ng c? quay đầu nh?n c? trong ph?ng, ?nh đ?n s?ng ngời ph?ng kh?ch chiếu l?n tr?n mặt anh, nổi bật l?n da thịt ho?n mỹ kh?ng t? vết của anh, anh mở miệng, tiếng n?i c?n muốn nhạt hơn vừa rồi, nhưng lại mang một loại cảm gi?c bất đắc dĩ n?i kh?ng n?n lời: "Em cứ việc y?n t?m nghỉ ngơi, buổi tối t?i sẽ kh?ng đi v?o."
Em cứ việc y?n t?m nghỉ ngơi, buổi tối t?i sẽ kh?ng đi v?o ...
Ngữ kh? anh c?u n?i n?y n?i, c?ng với ngữ kh? l?c trước c? tỉnh dậy từ ?c mộng, anh tới ph?ng ngủ của c?, n?i với c? "T?i sẽ kh?ng chạm v?o em nữa", l? giống nhau như đ?c.
T?m Tống Thanh Xu?n vốn vừa nhẹ nh?m bởi v? anh n?i đi ph?ng kh?ch ngủ, lại nhất thời nổi l?n một luồng m?i vị kh?ng r? r?ng n?i kh?ng n?n lời.
C? r? r?ng cảm gi?c được một chỗ n?o đ? trong đ?y l?ng m?nh đang dao động, thậm ch? nhiều lần lời n?i đ? đến bờ m?i, lại bị c? đ? ?p trở về.
C? nh?n chằm chằm anh quay mặt, l?n m?i động đậy, cuối c?ng kh?ng hề n?i g?, chỉ l? nhẹ nh?ng c?i thấp đầu, ?m ly sứ, nuốt xuống từng ngụm nhỏ sữa b?.
T? Chi Niệm cũng kh?ng n?i th?m, một th?n thanh l?nh đi ra ph?ng ngủ, c?n thuận thế đ?ng cửa lại.
?nh s?ng trong ph?ng ngủ lần nữa ảm đạm xuống, Tống Thanh Xu?n d?ng một hơi uống xong sữa b?, đặt ly sứ ở tr?n tủ b?n cạnh đầu giường, nằm ở tr?n giường, lăn qua lộn lại, nhưng l?m sao cũng kh?ng ngủ được, cuối c?ng liền nghi?ng th?n, ?m chăn mền, nh?n chằm chằm cửa kh?p k?n, cắn m?i dưới, r? r?ng anh kh?ng ngủ ở tr?n một c?i giường với c? l? hy vọng nhất của c?, ch?nh c? đ? đạt được hy vọng, sao đ?y l?ng lại c?ng kh?ng c? m?i vị?
C?n c?, c? vừa mới đi?n rồi sao? Đ?y l?ng lại c? thể nỏi l?n đau đớn nh? nhẹ v?o l?c anh n?i buổi tối sẽ kh?ng đi v?o, thậm ch? c?n c? một loại x?c động su?t nữa buột miệng n?i ra, x?c động bảo anh ngủ ở tr?n giường...
Tống Thanh Xu?n nghĩ tới đ?y, t?m c?ng th?m lo lắng, d?ng sức k?o chăn mền l?n, ngi?m t?c đếm thầm cừu để th?i mi?n m?ng lung của m?nh.
Đ?m c?ng ng?y c?ng s?u, c?ng l?c c?ng tĩnh.
R? r?ng Tống Thanh Xu?n rất mệt mỏi, nhưng đầu ?c lại kh?ng ngừng chuyển động, giống như l? nằm mơ, lại kh?ng giống như l? nằm mơ, mơ Tống Thừa mơ Tần Dĩ Nam, mơ Tần Dĩ Nam rồi mơ T? Chi Niệm, kh?ng biết gi?y v? như vậy lặp lại bao l?u, ? thức Tống Thanh Xu?n dần dần mơ hồ, nhưng vẫn kh?ng ho?n to?n ngủ say, Tống Thanh Xu?n chợt nghe được b?n tai truyền tới một tiếng: "Đ?nh Đ?nh!"
Tiếng n?i kia rất quen thuộc, cũng rất r? r?ng, giống như ở b?n tai, Tống Thanh Xu?n nh?u m?y ở trong l?c nửa tỉnh nửa m?, thời điểm mi t?m sắp bu?ng ra, lại nghe được "Đ?nh Đ?nh", lần n?y ngữ kh? c?ng muốn m?nh liệt hơn vừa rồi, giống như l? ẩn h?m thống khổ g? đ?, khiến cho t?m t?m chợt co r?t một ch?t, liền mở to mắt ra.