Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 210: Nói yêu em 99 lần (10)
C? trực tiếp ngồi ở tr?n mặt đất, k?o một ngăn k?o nhỏ ở ph?a dưới c?ng của tủ ?m tường ra, b?n trong đặt rất nhiều m?n đồ chơi nhỏ.
C? đổ một mạch những thứ đ? ra, sau đ? lục t?m ra một l? thư từ trong đ?, mở ra, b?n trong rơi ra rất nhiều tờ giấy nhỏ.
Tống Thanh Xu?n nhanh ch?ng qu?t lần lượt một lần, tin tưởng đ?y đều l? những tờ giấy nhỏ m? Tần Dĩ Nam đ? từng viết cho c? v?o thời cao trung.
Tống Thanh Xu?n để lại những tờ giấy k?a v?o trong phong thư xong, sau đ? đều nh?t những m?n đồ kh?c v?o lại trong ngăn k?o, cuối c?ng tr?n mặt đất chỉ c?n rơi lại một phong thư m?u trắng, ph?a tr?n khắc s?u chữ "x? nghiệp Tống thị chuy?n dụng" , Tống Thanh Xu?n nh?u m?y một c?i, sau đ? vẻ mặt liền trở n?n hết sức suy sụp.
Đ? l? di thư của Tống Thừa.
Nếu kh?ng phải l?c trước c? tận mắt thấy phong di thư n?y, đ?nh chết c? cũng sẽ kh?ng tin tưởng, Tống Thừa nhảy lầu tự s?t.
D? chuyện kia đ? qua v?i th?ng, nhưng hiện tại thấy phong thư n?y, hốc mắt Tống Thanh Xu?n vẫn to?t ra một tầng sương m?.
C? tạm dừng một hồi l?u, ng?n tay mới run run cầm phong thư kia l?n, sau đ? chậm r?i r?t giấy trắng b?n trong ra, mở ra, chỉ l? vừa thấy b?t t?ch quen thuộc kia của Tống Thừa, nước mắt của c? liền ?o ?o lăn xuống.
Phong di thư n?y, l?c trước c? lăn qua lộn lại nh?n kh?ng ?t hơn một trăm lần, nội dung b?n trong, c? gần như đ? c? thể đọc l?u l?u, những mỗi một lần xem, đều kh?c đến rất thương t?m.
Tống Thừa lu?n lu?n giống như ?nh mặt trời, t?m t?nh rất t?ch cực, x? nghiệp Tống thị lại ph?t triển kh?ng ngừng, c?n cưới một người vợ xinh đẹp giống như hoa, quả thật v? c?ng vi?n m?n, đang chuẩn bị c? thai sinh đứa nhỏ, n?i đi n?i lại, nghĩ như thế n?o, cuộc sống của anh đ? hết sức vi?n m?n, nhưng sao anh lại luẩn quẩn trong l?ng, tự s?t chứ?
Tống Thanh Xu?n h?t h?t mũi, tiếp tục nh?n một lần từng chữ trong phong di thư kia.
Vẫn l? rất khổ sở, nhưng cũng kh?ng giống như l?c trước, bởi v? kh?ng thể n?o tiếp thu được m? khổ sở đến hỏng mất.
Tống Thanh Xu?n thấy tr?n di thư viết một c?u "Thanh Xu?n, thật ra anh vẫn lu?n kh?ng n?i với em, tuy rằng anh rất ?c liệt với em, nhưng ở trong l?ng anh, em cũng l? một người phụ nữ quan trọng giống như mẹ vậy", c? cũng kh?ng khắc chế được nữa, liền nhẹ nh?ng nức nở.
Tống Thừa lớn hơn c? ba tuổi, lại lu?n th?ch tranh với c?, bắt nạt c?, c? lu?n ch? anh kh?ng phải một người anh tốt, sau đ? cũng kh?ng chịu gọi anh l? anh, mỗi lần đều l? gọi "Tống Thừa" "Tống Thừa", sau đ? mỗi khi c? gọi "anh Dĩ Nam", anh liền đặc biệt tức giận nắm cổ c?, đặt c? đối mặt với anh, lửa giận l?n cao n?i: "Anh mới l? anh của em!"
C?u n?i kia, anh n?i qua rất nhiều rất nhiều lần, nhưng m? c? chưa từng gọi anh một tiếng "anh", thẳng đến sau khi anh chết, c? mới đặc biệt hối hận, hối hận l?c trước ch?nh m?nh kh?ng l?m một c? em g?i ngoan ngo?n, hối hận ch?nh m?nh kh?ng gọi anh l? "anh" mỗi ng?y.
"Thanh Xu?n, anh biết, em khẳng định sẽ kh?c, chẳng qua, anh vẫn l? th?ch em cười."
"Thanh Xu?n, anh sống kh?ng vui vẻ, mới l?m ra lựa chọn như vậy, em đừng tr?ch anh."
"Thanh Xu?n..."
Tống Thanh Xu?n kh?c kh?ng ra tiếng.
C? c? ch?t xem kh?ng nổi nữa, d? c? biết ph?a sau anh n?i những g?.
Tống Thanh Xu?n kh?c rất l?u, rất l?u, mới ổn định cảm x?c, c? giơ tay l?n, lần nữa tiếp tục xem di thư, sau đ? tầm mắt liền dừng lại ở hai chữ "Thanh Xu?n" mới vừa xem.
Kh?ng đ?ng... hai chữ ThanhXu?n n?y, lại c? thể đều viết đ?ng ... Tống Thừa nhỏ mọn, l?c viết t?n c?, ph?a tr?n chữ thanh trong Thanh Xu?n đều sẽ thiếu một n?t ngang.