Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 208: Nói yêu em 99 lần (8)
Chỗ tiểu khu của T? Chi Niệm l? một d?y biệt thự c?ng m?u, tầng lầu đều kh?ng cao, đứng ở tr?n s?n thượng, c? thể thấy ?nh s?ng lung linh của nh? cao tầng ở nơi rất xa.
L?c n?y đ?m kh?ng t?nh l? khuya, bởi v? trời rất lạnh, trong tiểu khu lại đặc biệt an tĩnh, ngẫu nhi?n c? thể nghe thấy tiếng gi? thổi qua v? v?.
Nhiệt độ dưới 0 độ, rất nhanh đ? đ?ng lạnh Tống Thanh Xu?n từ trong ra ngo?i, c? r?ng m?nh một c?i, người cũng? l? tr? hơn rất nhiều.
Về những tr?ng hợp ph?t hiện v?o tối nay, nếu kh?ng nghĩ ra, liền dứt kho?t n?m ở sau ?t, chắc chắn sẽ lu?n c? thời điểm lộ ra ch?n tướng.
Tống Thanh Xu?n gh? v?o tr?n ban c?ng, nh?n chằm chằm từng c?y b?ch xanh um tươi tốt ở trong vườn, kh?ng biết tại sao lại nghĩ đến Tần Dĩ Nam.
Mấy ng?y nay c? vẫn lu?n li?n lạc tin nhắn với Tần Dĩ Nam, th?n thể anh ấy đ? kh?i phục rất tốt, ng?y mai chuẩn bị đi c?ng ty l?m việc.
C? thể l? bởi v? chăm s?c T? Chi Niệm, c? vẫn lu?n kh?ng c? thật sự l?m r? r?ng suy nghĩ ch?n thật ở đ?y l?ng m?nh, hiện tại T? Chi Niệm bận rộn, một m?nh c? v? c?ng buồn ch?n, dứt kho?t liền y?n tĩnh suy nghĩ r? r?ng.
Thật ra l?c Đường No?n n?i với c? chuyện "Lấy thơ tỏ t?nh" th? c? c? một ch?t x?c động, muốn đi t?m Tần Dĩ Nam ngả b?i, chỉ l? c? kh?ng nhẫn t?m nh?n thấy Tần Dĩ Nam y?u nhầm người m? khổ sở, cho n?n liền lựa chọn giấu dưới đ?y l?ng.
Ch?nh l? ai biết Đường No?n đang ?m đẹp lại l?m khảo nghiệm g? đ?, để cho c? tận mắt nh?n thấy, rốt cuộc Tần Dĩ Nam đ? bất chấp nguy hiểm t?nh mệnh để cứu c?...
Nếu kh?ng phải c? nh?n thấy một th?n m?u của Tần Dĩ Nam, c? lẽ c? thật sự sẽ từ từ ho?n to?n vứt bỏ anh.
Anh l? mộng tưởng c? theo đuổi một đường từ nhỏ, sở dĩ gọi mộng tưởng l? giấc mộng, l? bởi v? kh?ng c? c?ch n?o thực hiện.
Nhưng giờ đ?y, giấc mộng của c? giống như kh?ng hề kh?ng phải hoa rơi hữu ?, nước chảy v? t?nh nữa.
Hơn hai mươi năm t?nh cảm, sao c? thể dễ d?ng dứt bỏ như vậy?
Tống Thanh Xu?n kh?ng thể kh?ng thừa nhận, ở rất nhiều ng?y trước, c? vốn đ? sắp chết t?m, b?y giờ lại bắt đầu c? dấu hiệu khởi tử hồi sinh.
Chỉ l? lần n?y, c? cũng kh?ng muốn giống như trước đ?y, d?y dưa d?i d?ng, m?i m?i kh?ng dứt, quấn qu?t kh?ng ngừng .
Bởi v? như vậy qu? mệt mỏi ...
C? người n?i, hao ph? t?m tư nhưng lại kh?ng đuổi kịp người m?nh y?u l? khổ nhất, thật ra kh?ng phải, r? r?ng y?u một người, lại kh?ng d?m thổ lộ, đ? mới l? khổ nhất.
C? kh?ng muốn m?nh lại trở lại trong loại t?nh cảnh h?nh hạ v? thống khổ kia.
Bởi v? hiện tại Tống Thanh Xu?n, đ? kh?ng c? Tống Thừa, đ? kh?ng phải l? tiểu c?ng ch?a từng được người n?ng niu khắp nơi, c? kh?ng thể để cho c? em g?i Tống Thừa thương y?u ở trong l?ng b?n tay tr?i qua ủy khuất như thế.
Cho n?n, mấy ng?y nay, l?c c? đơn độc ng?y ngốc v?o ban đ?m, đ? l?m ra một quyết định, đ? ch?nh l?, đi t?m Tần Dĩ Nam tỏ t?nh, hơn nữa cũng n?i cho anh biết những chuyện trong s?ch Từ Ch? Ma kia.
Nếu anh tiếp nhận, anh v? c? cũng coi như l? sẽ th?nh th?n thuộc.
Nếu anh cự tuyệt, từ nay về sau c? liền th?nh th?nh thật thật coi anh như bạn b?...
? tưởng rất tốt, nhưng tr?n thực tế, thật cần một ch?t x?c động v? dũng kh?.
Giờ cũng đ? qua ba ng?y, c? lại vẫn kh?ng l?m ra được một quyết định n?o.
Tống Thanh Xu?n nhẹ nh?ng than thở một hơi, nghi?ng đầu, nh?n chằm chằm ?nh đ?n đường chiếu xuống trong vườn, kh?ng cầm l?ng nổi nhỏ giọng th? thầm: "Rốt cuộc c? n?n đi t?m anh Dĩ Nam tỏ t?nh kh?ng?"
"Đi, hay l?, kh?ng đi? Kh?ng đi, ch?nh m?nh kh?ng cam t?m... Cho n?n vẫn l? đi th?i..."
"Kh?ng phải đều n?i, tỏ t?nh sẽ c? hai kết cục, hoặc l? cả đời, hoặc l? xa lạ sao!"