Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 1011: Tôi đi ngủ ghế sofa (ngũ)
Tuy rằng lời n?i của Tr?nh Thanh Th?ng rất ngắn gọn, nhưng Tần Dĩ Nam cũng hiểu được h?m ? ph?a sau lời cảm ơn của c?, anh bỗng dưng liền cười lạnh ra tiếng: “Kh?ng cần cảm ơn t?i, đối với t?i m? n?i, cũng kh?ng c? tổn thất g?, kh?ng phải sao? C? n?n lo lắng l? khi mẹ c? rời đi, hiện tại mẹ c? c? bao nhi?u cao hứng, tương lai sau khi mẹ c? biết ch?n tướng liền c? bấy nhi?u suy sụp, d? sao, hy vọng c?ng lớn, thất vọng c?ng nhiều, c? cũng kh?ng phải chưa từng trải qua...”
C? cũng kh?ng phải chưa từng trải qua...
C? hiểu r? lời n?i của anh l? c? ? g?, l?c trước anh, ch?nh l? cho c? hy vọng rất lớn, sau đ? lại hung hăng cho c? thất vọng.
M?u m?u tr?n mặt Tr?nh Thanh Th?ng chậm r?i r?t đi, c? kh?ng n?i g?, chỉ l? cảm thấy đ?y l?ng c? một vệt cay đắng bắt đầu tr?n ra.
Trong ph?ng trở n?n hơi an tĩnh, kh?ng biết qua bao l?u, Tr?nh Thanh Th?ng ngẩng đầu, nh?n Tần Dĩ Nam một c?i, giống như vừa rồi Tần Dĩ Nam ho?n to?n chưa từng n?i qua những ch?m chọc khi?u kh?ch kia, ngữ kh? b?nh tĩnh n?i với anh: “H?m nay chậm trễ anh rất nhiều thời gian, thật rất xin lỗi, ng?y mai t?i sẽ bồi mẹ t?i đi dạo phố, sẽ kh?ng ảnh hưởng anh nữa.”
Tần Dĩ Nam hừ lạnh một tiếng, mặt m?y trở n?n c? ch?t khinh thường: “C? y?n t?m, ng?y mai t?i rất bận, d? c? muốn để cho t?i bồi mẹ của c?, t?i cũng kh?ng c? thời gian!”
C? l? sợ anh kh?ng cao hứng, mới sẽ n?i những lời đ?, kh?ng nghĩ tới anh vẫn kh?ng cao hứng...
Anh l? thật rất ch?n gh?t c? đi, cho n?n mặc kệ c? l?m c?i g?, n?i c?i g?, anh lu?n c? thể chọn ra sai lầm.
Tr?nh Thanh Th?ng d?ng sức nắm quả đấm, m?ng tay bấm l?ng b?n tay c? sinh đau, c? lại mở miệng, ngữ kh? r? r?ng kh?ng tĩnh đạm như vừa rồi: “... C?n c?, tiền cơm đ?m nay, t?i đ? chuyển trả v?o t?i khoản của anh rồi.”
Tần Dĩ Nam nhăn mi t?m một ch?t, kh?ng l?n tiếng, sải bước đi đến b?n giường, v?n chăn l?n nằm xuống.
Tr?nh Thanh Th?ng đứng ở cạnh ghế sofa một l?t, n?ng m? mắt, nh?n tho?ng qua giường lớn rộng hai m?t, ngẫm nghĩ, mới bước đi tới.
Tần Dĩ Nam kh?ng nh?n c? g?i đang tới gần m?nh một c?i, cầm điện thoại di động ở một b?n l?n, điểm mở ghi ch?p t?i khoản, quả nhi?n thấy ghi ch?p chuyển khoản của Tr?nh Thanh Th?ng.
?, kh?ng chỉ chuyển tiền cơm tối cho anh, đến cả ph? b?i đỗ xe v? qua đường cao tốc ở s?n bay cũng chuyển cho anh...
Một loại lửa giận kh?ng giải th?ch được liền nhảy vọt l?n từ đ?y l?ng, Tần Dĩ Nam n?ng nảy n?m điện thoại di động sang một b?n, đ?ng l?c kh?ng nghi?ng kh?ng lệch nện xuống ở ch?nh giữa nửa giường c?n lại kia.
Tr?nh Thanh Th?ng đi đến b?n giường, bị cử động n?m điện thoại di động n?y của anh dọa đến bước ch?n rụt lại về sau một ch?t, qua một hồi l?u, mới n?i ra lời m?nh vừa nghĩ xong khi đứng ở trước ghế sofa: “T?i... đi ngủ ghế sofa.”
Tần Dĩ Nam cười một tiếng, ho?n to?n kh?ng để ? lời n?i của Tr?nh Thanh Th?ng, trực tiếp trở m?nh, để lại cho c? một b?ng lưng.
Tr?nh Thanh Th?ng cẩn thận d? dặt tiến về ph?a trước hai bước, đưa tay ra, lấy gối, nhỏ giọng n?i một c?u “Ngủ ngon”, liền ?m gối, xoay người lại.
Tr?nh Thanh Th?ng c?n chưa giơ ch?n l?n, cất bước rời đi, Tần Dĩ Nam bỗng nhi?n liền d?ng sức ngồi dậy từ tr?n giường, động tĩnh của anh rất lớn, khiến cho giường đều lay động một c?i, Tr?nh Thanh Th?ng bị dọa đến mức th?n thể run l?n một ch?t, theo bản năng nhẹ nh?ng xoay đầu về sau một ch?t, d?ng dư quang kh?e mắt nh?n Tần Dĩ Nam chăm ch?, c? vừa chạm tới cằm dưới lạnh buốt của anh, cả người anh đột nhi?n liền nghi?ng về ph?a c?, đột nhi?n nắm lấy cổ tay c?, kh?ng c? dấu hiệu n?o trực tiếp k?o c? đến tr?n giường.