Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 1003: Chớ giả bộ vô tội ở trước mặt tôi (tam)
Sắc mặt Tần Dĩ Nam ?n h?a “ừ” một tiếng, ra hiệu trợ l? tiếp tục n?i tiếp.
“Vị nữ sĩ kia họ Tr?nh...”
Mặc kệ gặp phải chuyện, Tần Dĩ Nam vẫn lu?n c? thể bảo tr? phong độ nhẹ nh?ng, khi nghe đến chữ “Tr?nh”, kh?e miệng d?ng sức m?m một ch?t.
“... T?n Tr?nh Thanh Th?ng, n?i muốn n?i chuyện ri?ng với ng?i một ch?t. Tần tổng, ng?i xem, c? cần t?m thời gian...”
Trợ l? n?i đến đ?y, mới ph?t hiện sắc mặt Tần Dĩ Nam c? g? đ? kh?ng đ?ng, đ?y mắt của anh ta tho?ng hiện l?n một cổ kinh ngạc, lời n?i đến bờ m?i liền dừng lại.
Tuy rằng anh ta mới l?m trợ l? cho Tần Dĩ Nam chưa đến v?i th?ng, nhưng ở trong ấn tượng của anh ta, t?nh kh? của Tần Dĩ Nam tốt đến mức độ khiến cho người ta kh? tin.
Anh chưa bao giờ tức giận, d? nh?n vi?n phạm sai lầm rất lớn, anh cũng c? thể rất b?nh tĩnh ngồi n?i chuyện với nh?n vi?n.
Từ trong miệng anh, kh?ng nghe được một c?u th? tục n?o, d? anh rất bận, bị người quấy rầy, anh cũng sẽ rất ki?n nhẫn cho đối phương thời gian, nghe xong lời đối phương muốn n?i.
Trợ l? nh?n chằm chằm quan s?t Tần Dĩ Nam một hồi l?u, mới d?m x?c định ở dưới đ?y l?ng, Tần Dĩ Nam đ?y l? đang kh?ng vui, anh ta ?p chế ngạc nhi?n trong l?ng, n?i xong lời vừa n?i đến ph?n nửa: “... An b?i một ch?t?”
Động t?c đ?nh chữ của Tần Dĩ Nam ngừng lại, anh kh?ng nh?n trợ l?, m? nh?n chằm chằm m?n h?nh m?y vi t?nh rất l?u, kh?ng trả lời vấn đề của anh ta, m? l? n?i một c?u: “Anh đi ra ngo?i trước đi.”
Buổi chiều l?c Tần Dĩ Nam mở cuộc họp, trợ l? từng len l?n quan s?t anh, anh giống như trong ng?y thường, ?n nhuận nho nh? khi?m tốn lễ ph?p, giống như kh?ng vui l?ng m? anh ta nh?n thấy anh biểu lộ ra v?o buổi trưa ở trong ph?ng l?m việc kia, chỉ l? ảo gi?c của anh ta.
M?i cho đến bảy giờ tối, mới bận xong, trước khi tan sở, trợ l? đưa một phần văn kiện khẩn v?o ph?ng l?m việc của Tần Dĩ Nam.
Tần Dĩ Nam kh?ng l?m việc, đứng ở trước cửa sổ s?t đất, kh?ng ch?t nh?c nh?ch nh?n chằm chằm ngo?i cửa sổ, đang h?t thuốc.
Anh nghe được động tĩnh, chỉ quay đầu một ch?t, kh?ng c? phản ứng g?, giơ tay l?n, d?ng sức h?t một hơi thuốc, chậm r?i quay đầu, chậm r?i phun ra mấy v?ng kh?i xinh đẹp với cửa sổ.
Xuy?n qua thủy tinh trước mặt, Tần Dĩ Nam c? thể nh?n thấy trợ l? đặt văn kiện ở trước b?n l?m việc m?nh, n?i c?u gặp lại sau với b?ng lưng của m?nh, đi tới ngưỡng cửa.
V?o l?c trợ l? k?o cửa ph?ng l?m việc ra, Tần Dĩ Nam bỗng nhi?n mở miệng: “Chờ ch?t.”
Trợ l? quay đầu, Tần Dĩ Nam h?t mạnh một hơi thuốc, nhăn m?y, giống như l? đang suy nghĩ c?i g?, sau đ? dụi tắt t?n thuốc, chậm r?i xoay người, nửa dựa v?o ở tr?n k?nh, l?n tiếng: “Xế chiều ng?y mai, c? phải c? thời gian kh?ng?”
“Đ?ng vậy, Tần tổng.”
“Trả lời cho c? ta một tin tức, xế chiều ng?y mai, bảo c? ta tới c?ng ty một chuyến.”
Trợ l? bị lời n?i của Tần Dĩ Nam l?m sững sờ, qua một hồi l?u, mới phản ứng được c? ta trong miệng Tần Dĩ Nam chỉ l? ai, trợ l? vội v?ng gật đầu, n?i: “Dạ được.”
Tần Dĩ Nam kh?ng n?i g?, nhẹ c?i m? mắt một ch?t.
Trợ l? n?i c?u “gặp lại sau”, liền rời khỏi ph?ng l?m việc.
Một m?nh Tần Dĩ Nam y?n tĩnh dựa v?o tr?n cửa sổ, nh?n chằm chằm đ?n thủy tinh s?ng ở nơi kh?ng xa một l?t, giống như l? đang phiền muộn c?i g?, phun thở một hơi d?i.
Bởi v? xế chiều h?m nay muốn gặp Tần Dĩ Nam, buổi s?ng Tr?nh Thanh Th?ng ngủ đến đặc biệt kh?ng ổn định, nhắm mắt lại chưa đầy một l?t liền sẽ tỉnh lại.
Trợ l? của Tần Dĩ Nam, chỉ n?i cho c? biết, buổi chiều Tần Dĩ Nam c? thời gian gặp c?, kh?ng n?i với c? thời gian cụ thể, cho n?n mười hai giờ, Tr?nh Thanh Th?ng liền đến c?ng ty Tần Dĩ Nam.