Nói Yêu Em 99 Lần
Chương 1001: Chớ giả bộ vô tội ở trước mặt tôi (nhất)
Tr?nh Thanh Th?ng nh?n chằm chằm một chiếc đ?n đường ở đường phố đối diện, th?n thể đứng cứng đờ rất l?u, cũng kh?ng c? phản ứng.
Một cơn gi? thổi tới, thổi bay danh thiếp bị Tần Dĩ Nam n?m l?n mặt xuống mặt đất, lăn lộn ở tr?n mặt đất mấy lần, rơi xuống ở b?n ch?n Tr?nh Thanh Th?ng.
L?c n?y Tr?nh Thanh Th?ng mới chậm r?i k?o tầm mắt về, hướng về ph?a mặt đất, mượn ?nh đ?n đường mờ v?ng, Tr?nh Thanh Th?ng nh?n thấy chữ tr?n tấm danh thiếp, Trần Dương ? trợ l? tổng gi?m đốc.
C? biết điện thoại của anh, anh cũng biết điện thoại của c?, r? r?ng bọn họ biết nhau, nhưng m?, anh bảo c? c? việc, t?m thư k? của anh hẹn trước, tư thế giải quyết việc chung đ?, nghiễm nhi?n l? đang d?ng hết khả năng l?m quen hệ của bọn họ c?ng xa, c?ng sạch sẽ hơn... -
Tr?nh Thanh Th?ng trở lại cương vị c?ng t?c, n?m danh thiếp Tần Dĩ Nam cho v?o trong ngăn k?o, liền bận rộn l?n.
M?i cho đến ba giờ rạng s?ng, Tr?nh Thanh Th?ng mới nh?n rỗi xuống, c? mấy đồng nghiệp chịu kh?ng được, dựa v?o ở tr?n ghế, đ? bắt đầu khẽ ngủ g? ngủ gật.
Trong ph?ng l?m việc rất an tĩnh, Tr?nh Thanh Th?ng d?ng tay chống cằm, mắt cũng kh?ng nh?y nh?n chằm chằm tối đen ngo?i cửa sổ.
C? lẽ l? sau khi ly h?n với Tần Dĩ Nam, c? liền dưỡng th?nh tật xấu n?y, mỗi khi vừa nh?n rỗi, sẽ lu?n sững sờ nh?n chằm chằm một chỗ ngẩn người.
Sau đ? liền ph?t ngốc giống như b?y giờ, đ?y mắt sẽ kh?ng hiểu tại sao lại phiếm chua ph?t n?ng.
Tr?nh Thanh Th?ng vội v?ng giơ tay l?n, ấn ướt ?t tr?n ra kh?e mắt, cầm điện thoại di động tr?n b?n l?n, lặng lẽ đứng l?n, đi ra khỏi ph?ng l?m việc, đi nh? vệ sinh.
L?c đi toilet, Tr?nh Thanh Th?ng lại nhận được tin nhắn mẹ gửi tới, l? mấy tấm h?nh, chụp đều l? một ?t v? tiền v? đồng hồ đeo tay của đ?n ?ng.
Cho đến cuối c?ng, mới nhận được chữ viết mẹ gửi tới: “Thanh Th?ng, mek nghe người kh?c n?i, nh?n hiệu n?y l? nh?n hiệu lớn quốc tế, con xem mẹ mua cho Dĩ Nam được kh?ng?”
GUCCI v? Hermes, thật đ?ng l? nh?n hiệu lớn quốc tế, một đồng hồ đeo tay phải ti?u ph? tiền về hưu một năm của cha mẹ c?.
Tr?nh Thanh Th?ng cảm thấy trong cổ họng giống như l? bị c?i g? đ? nghẹn lại, đặc biệt kh? chịu, c? h?t s?u một hơi, mới g? l?n b?n ph?m: “Kh?ng cần, những thứ n?y anh ấy đều c? rồi, kh?ng cần đ?u.”
“Sao lại kh?ng cần chứ? Đ?y l? ba con cố ? dặn d?, bảo mẹ chuẩn bị ch?t qu? tặng cho Dĩ Nam... Thanh Th?ng, vậy c?i thứ hai nha, đồng hồ đeo tay đ? l? c?i mới nhất, tiểu thư b?n h?ng n?i với mẹ, l? số lượng c? hạn đ?.” Mẹ đ?p lại một tin nhắn ?m.
“Qu? đắt rồi...” Tr?nh Thanh Th?ng trả lời ba chữ, tiếp tục g? ở tr?n b?n ph?m, kết quả c?n chưa đ?nh xong một c?u n?i, giọng n?i của mẹ lại gửi tới đ?y: “Kh?ng mắc, lại n?i, hiện tại Dĩ Nam tự m?nh mở c?ng ty, mua qu? rẻ, cũng kh?ng tốt, kh?ng phải sao?”
“Con y?n t?m, trong tay ba mẹ t?ch g?p được một ?t tiền, chỉ cần hao đứa tốt, những thứ n?y đều l? kh?ng quan trọng.”
“C?ng huống chi, l?c trước kết h?n, kh?ng phải mẹ Dĩ Nam cho con một chiếc v?ng sao? Ba con n?i, gi? trị vật kia hơn mười vạn đấy, cho n?n ch?ng ta cũng phải c? ch?t biểu hiện...”
Mẹ gửi li?n tiếp nhiều giọng n?i, nội dung một c?i cuối c?ng l?: “Được rồi, mẹ đ? mua, con trước đừng n?i cho Dĩ Nam, mẹ ch?nh l? muốn cho n? một kinh hỉ!”
Bởi v? kh?ng muốn để cho cha mẹ lo lắng, cho n?n mới lu?n kh?ng n?i cho bọn họ biết tin tức c? ly h?n.
Mỗi lần bọn họ gọi điện thoại cho c?, đều sẽ quan t?m lo lắng Tần Dĩ Nam. Từ nhỏ c? lu?n ngoan ngo?n, c? n?i c?i g?, bọn họ đều tin, cũng kh?ng nổi l?n l?ng nghi ngờ n?o, lu?n cho rằng c? ở Bắc Kinh tr?i qua rất tốt.
Cha mẹ đều con của gia đ?nh b?nh thường, trong nh? thật kh?ng c? qu? nhiều t?ch g?p, chịu bỏ ra x?i nhiều tiền như vậy mua qu? cho Tần Dĩ Nam, cũng chỉ l? v? c?.