Nô Thê Muốn Xoay Người

Chương 107: Cầm thú vương thay đổi (một)


Chương trước Chương tiếp

Sau khi thông báo cho nàng về việc Vương cho gọi, hai thị vệ hoàng cung?không?có?nói?thêm lời gì. Mặc kệ biểu tình?trên?khuôn mặt nàng như thế nào kháng cự cùng sợ hãi, cũng?không?chờ đến lúc nàng chui ra khỏi ổ chăn bọn họ?đã?hướng Ngân Nghê gật đầu thể?hiện?ý tứ, sau đó trực tiếp đem cả giường cùng đệm chăn buộc chặt gắt gao?trên?người nàng, và nâng lên?đi?ra địa lao, lẽo đẽo theo đuôi đằng sau là Ngân Nghê.

La Chu nhìn lưu luyến về phía gian tù nhốt Đa Cát, nhìn thêm được?một?lúc nàng nhắm mắt lại,?khônghề có?một?chút giãy dụa tùy ý mặc kệ hai tên thị vệ lực lưỡng nâng nàng dời khỏi nhà lao. Lúc này dời?đi?cũng?không?biết nàng và Đa Cát còn có thể gặp lại nhau nữa hay?không? Trong đáy lòng nàng tràn đầy nỗi bi thương nhịn?không?được nhìn về phía xa xôi mà thở dài. Nhưng mà so với?sự?đau khổ khi ly biệt?thì?thứ chờ nàng phía trước càng làm cho nàng sốt ruột là tên cầm thú kia.

Nàng?không?thích phải chôn mình trong tù lao nhưng mà nó tuyệt đối vẫn tốt hơn là đối mặt với tên Cầm thú Vương. Hơn nữa sau khi?đã?trải qua?một?loạt?sự?kiện, nàng càng sợ ở cùng?một?chỗ với Cầm thú Vương. A Lan Ni Mã cố chấp với việc báo thù cuối cùng?đã?chết, Cách Tang Trác Mã sống nương tựa cùng nàng cũng?đi?rồi, Đa Cát người cũng có số phận giống nàng?thì?bị nhốt trong nhà lao và chỉ còn lại có nàng?một?người bước vào chốn hoàng cung máu tanh lạnh lẽo hiểm ác.

sẽ?không?còn ai gọi nàng La Chu tỷ tỷ,?không?còn người để nàng quan tâm chăm sóc,?sẽ?không?còn?cônàng với đôi mắt xinh đẹp tiều tụy lo lắng trông chừng đến lúc nàng tỉnh cũng?không?còn người?sẽ?cùng nàng?nói?chuyện, cùng nàng dựa sát vào nhau ngủ chống đỡ?sự?xâm nhập của gió lạnh. Thế giới của nàng đột nhiên trở nên yên tĩnh hơn bao giờ hết.

Lúc bị đưa vào nhà lao là tầm sáng sớm nên nàng ước chừng?hiện?tại hẳn là buổi tối?đi. Nàng vẫn khó hiểu được đường đường là?một?Cổ Cách Vương lại thay đổi xoành xoạch như vậy là sao? Chẳng lẽ tên đại cầm thú bị nghẹn trong lòng nên mọi tức giận còn chưa có phóng hết ra ngoài, thế nên đem nàng ra hung hăng tra tấn để xả stress? Mẹ nó?hắn?còn chẳng bằng cầm thú! Nếu có thể lựa chọn, nàng thà rằng mở rộng hai chân mà?đi?hầu hạ Thích Ca Thát Tu còn hơn?đi?có tâm tư quyến rũ tên đại cầm thú đó dù chỉ?một?lần, càng?không?muốn ở cạnh tên cầm thú Vương chút nào.

không?khí xung quanh trở nên khẩn trương như trong thâm tâm nàng vậy, đột nhiên thị vệ dừng lại, sau đó nàng cảm thấy chính mình được?nhẹ?nhàng thả xuống dưới.

“Thưa Vương, ngao nô?đã?được đưa tới.” Bên tai vang lên tiếng thị vệ cung kính bẩm báo.

“Lui xuống.”?âm?thanh hùng hậu cứng rắn vang lên đúng hai chữ làm cho lòng nàng càng?không?yên đầy sợ hãi. Lúc này đây?hắn?lại nghĩ ra cái trò tra tấn gì nữa cơ chứ? Là muốn tự tay giết chết nàng hay vẫn là làm cho dã thú ăn thịt nàng? Cũng có thể là bắt nàng xem?hắn?tra tấn kẻ khác, hoặc bắt nàng nhìn?hắn?cường bạo nữ nhân khác? Hoặc là… Trực tiếp đem nàng cường bạo đến chết luôn.

“Dạ.”

Tiếng bước chân?nhẹ?nhàng vang lên trong tẩm cung rồi cũng biến mất, nàng chợt nhận ra bên cạnh?đãkhông?còn dấu hiệu của đám thị vệ lúc nãy nữa rồi. Cái lưỡi ẩm ướt nóng hổi?nhẹ?nhàng liếm qua mí mắt của nàng lập tức mùi tanh tưởi của dã thú đập vào mặt La Chu. Nàng biết đó là Ngân Nghê và?sựhiện?diện của nó giúp nàng cảm thấy an tâm phần nào.

Nàng tự nhủ rằng mình?không?thể ủ rũ như thế, nhất định phải bắt lấy cơ hội sống sót này.

Hít hít?một?hơi nàng mở to mắt, từ trong chăn đệm ấm duỗi cánh tay bám lấy cổ Ngân Nghê, mượn lực mà chậm rãi ngồi dậy. Nàng?thật?không?ngờ là mình?đã?lượn?một?vòng ở nhà lao rồi lại quay trở lại tẩm cung của Cầm thú Vương.

Trong chính giữa tẩm cung trải?một?thảm nhung dê màu hồng, kích thước ước chừng hơn 100m vuông, bên?trên?được đính các viên kim cương đen lớn?nhỏ, vòng bên ngoài?thì?được gắn chín viên ngọc?nhỏmàu đen, còn bên cạnh lần lượt các hình thêu dệt rồng đen cùng áng mây đối xứng đan xen?một?cách kỳ lạ mà cũng kỳ diệu. Bốn cái vách tường là các chân cột chạm khắc hình con rồng lao từ?trên?trần nhà xuống. Ánh sáng phát ra từ chiếc đèn lưu ly rọi lên tường lên mặt thảm khiến cả căn phòng tràn đầy màu sắc tuyệt đẹp. Nàng?sẽ?chả bao giờ quên được cái giường cỡ Kingsize ngay cạnh bên cửa sổ, mặt?trên?trải chăn đệm dày và mềm mại cùng đệm dựa, bốn vách tường được vẽ bởi các bích hoạ diễm lệ, quý phái, nhưng cũng mang?một?sắc thái thần bí khiến người ta cảm thấy kính sợ.

Cầm thú Vương lười biếng tùy ý nửa ngồi nửa dựa ở?trên?giường, trang sức mà?hắn?đeo trừ bỏ bên vành tai trái đeo khuyên tai đính đá ruby cùng viên ngọc bích hình đầu lâu thắt bím tóc?thì?trên?người?hắn?không?có bất luận cái gì khác. Nàng để ý thấy?hắn?mặc vải tơ lụa màu trắng bên trong cùng áo khoác da báo gấm rộng rãi, tùy tiện dùng?một?dây thắt làm đai lưng. Bên chân?hắn?là hai con báo tuyết nằm lười biếng, tao nhã hoa lệ mạnh mẽ. Ngoài ra còn có sáu nàng hầu xinh đẹp như hoa đứng bên cạnh cẩn thận hầu hạ?hắn?dùng cơm.

Hết thảy đều trông lộng lẫy xa hoa, hết thảy đều trông tôn quý. Nếu?không?phải trong?không?khí có mùi máu tươi?thì?chẳng ai có thể biết được trong gian tẩm cung này từng có vô số kẻ bị tàn sát thê thảm, từng chứng kiến vô số lần thảm sát.

Nàng ngồi dưới đất, cố gắng giấu giếm việc nàng vừa xem xét xung quanh, nàng?nhẹ?nhàng siết chặt cánh tay?trên?cổ Ngân Nghê như để tự thuyết phục chính mình phải bình tĩnh, nàng yên lặng cúi đầu nhìn xuống.

“Heo, tiến lại đây.”

Phía trước truyền tới mệnh lệnh,?không?có vẻ gì là tức giận, cũng?không?có chút ôn nhu nào, nó bình thường như?một?ly nước lọc,?không?mặn,?không?ngọt,?không?cay,?không?vị. Nhưng lại làm cho nàng sốt sắng rồi đột nhiên tim muốn điên cuồng nhảy ra khỏi lồng ngực vậy.

không?muốn?đi?qua đó! Nàng thề?không?muốn?đi?ra đó?một?chút nào!

Mỗi?một?dây thần kinh, mỗi?một?phần cơ bắp của nàng đều điên cuồng muốn chống đối lại. Nhưng thân thể lại giống như có ý thức tự động bỏ tay ra khỏi Ngân Nghê, từng bước từng bước hướng về phía Cầm thú Vương,?sự?sợ hãi dường như?đã?ăn sâu vào linh hồn của nàng vậy. Con đường duy nhất để có thể bảo vệ được tính mạng của nàng chính là phục tùng?hắn.

Ngân Nghê nhìn thân ảnh La Chu?đi?về phía trước, nó nhìn về phía chủ nhân của nó rồi lại đưa ánh mắt về phía La Chu sau mới chịu nhấc chân bước theo sau.

Hơi ấm còn sót lại từ lúc trước giờ cũng bị rút hết, cái lạnh xuyên qua quần áo của nàng, đâm vào da thịt?không?ngừng tiến sâu vào bên trong. Khi rời khỏi?sự?ấm áp của Đa Cát cùng Ngân Nghê, thân hình?đã?bắt đầu dần dần chuyển lạnh. Phía dưới bụng truyền đến cảm giác lạnh thấu xương tủy, nỗi ám ảnh của nàng lại quay trở lại, La Chu cắn môi dưới, đem?âm?thanh rên rỉ vì đau đớn chặn lại,?không?cho nó thoát ra.

Những cung nhân?đang?quỳ gối hầu hạ bên cạnh Cầm thú Vương rất tự giác mà rời chỗ và tạo cho nàng?một?đường thẳng tiến tới chỗ Vương. Nàng chỉ dám chăm chú nhìn phía dưới?không?dám ngẩng đầu lên, đập vào mắt La Chu là chân của tên Cầm thú Vương?đang?giẫm lên tấm thảm, khóe môi muốn chuột rút luôn rồi nhưng vẫn phải cố nhịn, hơn nữa còn phải che dấu cả cảm xúc trong ánh mắt của mình. La Chu chậm rãi bước tới, vẫn luôn thể?hiện?bộ dạng hèn mọn quỳ ở bên cạnh cùng với báo tuyết chào hỏi.

Ngân Nghê vẫn?đi?theo phía sau nàng nên lúc này đây nàng cũng?không?cần canh cánh trong lòng rằng mình có thể hay?không?ngã gãy chân gãy tay.

Thân thể bỗng dưng bị?một?bàn tay săn chắc nhấc lên kéo nàng ngã vào vòng ngực kiến cố ấm áp.

“Ngoan.”

Cầm thú Vương xoa xoa đầu của nàng, giọng?nói?hùng hậu cứng rắn tựa như có thêm chút ý cười nhè?nhẹ, tựa hồ đối với?sự?phục tùng của nàng hoàn toàn hài lòng.

Thân thể?không?có bị quăng?đi, cổ cũng?không?có bị bóp chặt, đầu lưỡi?không?có bị đùa giỡn, bả vai?không?có bị chân?hắn?đá, tóc lại càng?không?có bị?hắn?túm. Nàng nghiệm ra?một?điều là chỉ cần đem chính mình thành kẻ?không?bằng súc sinh?thì?sẽ?thoát khổ nha.

“Liệt cho ngươi mặc nhiều như thế này sao tay vẫn là lạnh như thế chứ?”

một?bàn tay màu đồng thô ráp đột nhiên nắm lấy tay của nàng làm hại La Chu giật mình hoảng sợ. Cầm thú Vương thay… thay đổi ư?!

“Ngân Nghê chạy tới nhà lao để giữ ấm chân cho ngươi mà vì cái gì chân vẫn lạnh như băng hả.”

Trái tim đập thình thịch liên hồi càng lợi hại,?một?chân của nàng bị bàn tay to khỏe nắm lấy khiến nàng cảm thấy như chạm phải lửa nóng vậy, thực?sự?làm nàng thoải mái?không?nói?lên lời. Tuy là vẫn duy trì tư thái hèn mọn cúi đầu?không?nói?nhưng trong lòng lại hung hăng mắng chính mình thể chất lạnh nên hại thân a.

“Đúng rồi, ta thiếu chút nữa?đã?quên, thân thể ngươi?một?khi rời khỏi hơi ấm trong giây lát?sẽ?lạnh như băng.”

Tán Bố Trác Đốn tùy ý cười?nói, cởi bỏ đai lưng áo khoác da của mình rồi đem cả người nàng bao lại. Nhốt heo?nhỏ?này vào trong nhà lao?một?ngày và giờ nàng ta?đã?khôi phục thành lại trạng thái hèn mọn chỉ biết cúi đầu lặng yên. Nhưng mà?hắn?có thể cảm nhận được nàng căn bản là bài xích?hắn, cũng có thể cảm nhận được nàng?không?thể kiểm soát được mà run run. Tuy nhiên vô luận là bài xích cứng ngắc hay vẫn là run run sợ hãi, tất cả đều?không?ảnh hưởng tới tâm tình sung sướng của?hắn.

Nam nhân này trời sinh có thân thể ấm áp, chỉ cách?một?lớp quần áo mỏng cũng có thể đem hơi ấm truyền sang cho nàng.?không?những thế trong?không?khí mùi tanh tưởi của máu đan vào mùi của nam nhân trong nháy mắt đem nàng tầng tầng lớp lớp vây quanh. Biến nàng thành con kiến bé?nhỏ, quay quanh?một?vòng lại?một?vòng, hoàn hoàn trói buộc mọi?sự?giãy dụa, đồng thời xóa bỏ?sự?lạnh lẽo của thân thể nàng, nhưng cũng làm cho nàng hít thở?không?nổi.

Cầm thú vương?thật?sự?bất thường!! Bằng?không?vì cái gì?hắn?lại sủng ái như?đang?ôm?một?đứa trẻ đối với nàng cơ chứ? Vì cái gì cởi ra áo bào rồi đem nàng bọc vào bên trong? Vì cái gì dùng nhiệt độ cơ thể của?hắn?để xua tan?sự?lạnh lẽo của cơ thể nàng??hắn?không?phải đấng Vương tôn quý tộc sao, là kẻ?không?thể mạo phạm sao??không?phải vẫn luôn lãnh khốc vô tình tàn nhẫn, thích tra tấn nàng làm niềm vui sao?

La Chu sau khi nhận thấy Cầm thú Vương trở nên thất thường?thì?càng thêm khủng hoảng tinh thần. Nàng?không?dám tưởng tượng?hắn?lại dùng ánh mắt cử chỉ ôn nhu sủng nịch đối với nàng nhưng phía sau có thể?ẩn?chứa?sự?tra tấn khinh khủng như thế nào.


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...