Dùng thần thức bản thân dò xét, tên này từ trong ra ngoài đều bị Mạc Ngôn nhìn rõ cả.
Mạc Ngôn nhắm mắt, tiếp tục làm ra vẻ như 1 tên Thầy cúng, đợi đến lúc người anh họ này bắt đầu sốt ruột, cậu mới từ từ nói:
- Họ anh là Lục, Lục trong đại lục, tên 1 chữ đơn giản "Lâm".
Người anh họ Lục cười mỉa mai:
- Ở đây hơn nửa đều biết tên c*̉a tôi hết.
Lời nói chưa dứt, đã nghe thấy Mạc Ngôn nói tiếp:
- Anh sinh năm 1962, có 1 đứa con gái… trong túi trong áo anh đang mặc này có 1 gói thuốc lá hiệu Du Lâm, bật lửa loại cổ, tôi c*̃ng rất thích loại này.
- Bệnh ở bắp chân trái c*̉a anh đã rất nghiêm trọng rồi, đề nghị anh nhanh chóng đến bệnh viện để chữa trị. Text được lấy tại http://truyenfull.vn
- Nhân tiện nói 1 câu, trên bít tất anh còn có 1 lỗ thủng, ngoài ra năm nay c*̃ng không phải năm tuổi c*̉a anh cho nên không nên mặc đồ lót màu đỏ.
Cậu nhắm mắt vào, lầm bầm nói, sắc mặt già nua c*̉a người anh họ Lục Lâm dần dần chuyển sang màu trắng, giống như là gặp quỷ vậy.
- Đủ rồi, đủ rồi, đừng nói thêm nữa…
Nghe thấy Mạc Ngôn nói đến cả màu đỏ quần lót c*̉a mình ra, Lục Lâm cuối c*̀ng c*̃ng tỉnh lại, lớn tiếng nói chặn lại.
Mạc Ngôn lập tức im lại, sau khi hít 1 hơi thật sâu mới từ từ mở mắt ra.
Lục Lâm vẻ mặt như gặp quỷ, nói: