Nhất Phẩm Giang Sơn

Chương 93: Âu Dương Tu Thiên thính


Chương trước Chương tiếp

Dòng sông này là một trong đầu nguồn của sông Cát Thủy trong cảnh nội Cán (tên gọi khác của tỉnh Giang Tây). Vì dòng nước ngược nên tốc độ thuyền rất chậm.

Tốc độ đi rất chậm chạp, mọi người đều ngồi buồn chán nói chuyện trên trời dưới đất để tiêu khiển. Trong đó, một thư sinh trẻ tuổi mặt đầy ngạo khí, trong tay phe phẩy cái quạt xếp, gã tự xưng là Giang Tây đệ nhất tài tử, muốn đi tìm Âu Dương Tu so tài… Trên thuyền này có hơn một phân nửa là mộ danh đi thăm hỏi Âu Dương Tu, nhưng không một ai dám nói là đi so tài.

Bởi lúc này, Âu Dương Tu đã là minh chủ của văn đàn, là học giả nổi danh nhất thiên hạ. Tên thư sinh này muốn đi so tài, nghĩ là chắc có chút tài năng, mọi người trên thuyền đều dùng một ánh mắt kinh nể nhìn gã.

Điều này khiến cho gã thư sinh kia rất đắc ý. Gã một bên chỉ vẽ giang sơn, một bên kiêu ngạo bắt chéo chân. Làm cho ông lão với bộ dạnh khổ sở ngồi đối diện không thể không co rút hai chân lại.

Khi đó, mọi người nói đến Tam Quốc, rồi nói đến lúc ‘Gia Cát Lượng bảy lần bắt bảy lần tha và hàng phục Mạnh Hoạch’. Thì lại nghe tên thư sinh này nói:
- Tên Mạnh Hoạch này thật bạo ngược, không chịu thuận theo vương đạo giáo hóa. Khổng Minh bảy lần bắt bảy lần tha vẫn không phục. Thật không thể tin được hậu sinh của Mạnh tử lại là người có tính tình bạo ngược không phục ai như vậy.

Mọi người nghe xong đều che miệng cười thầm. Ông lão đối diện nghe xong hỏi:
- Hóa ra Mạnh Hoạch là hậu sinh của Mạnh tử, vậy Khổng Minh là hậu sinh là ai?

- Việc này còn cần phải hỏi sao? Đương nhiên hậu sinh của Không Tử rồi.
Gã thư sinh kia mở quạt xếp, trên đó có viết ba chữ to ‘Hồ bất lưu’. Cũng không biết là chí hướng hay là họ tên của gã. Nhưng thấy gã mang vẻ mặt “ngươi thật không có tri thức” nói:
- Á Thánh quả nhiên là không bằng Chỉnh Thánh, ngay cả hậu nhân cũng như vậy!

- Nói như vậy cũng làm lão nhân có thể duỗi chân.
Ông lão kia cười ha hả, đem chân đổi thành một tư thế thật thoải mái.

Thư sinh biết mình đã nói sai làm mọi người chê cươi, thấy thế liền biết mình đã lòi dốt ra, liền khép cái quạt xếp lại, cười ha ha nói:
- Chỉ đùa một chút thôi, mọi người đừng cho là thật.
Nói xong trên mặt vẫn không nhịn được, đứng dậy đi ra khoang thuyền. Thấy trên bờ sông có một cây đại thụ, lập tức nôi lên hứng làm thơ. Để lấy lại mặt mũi, gã liền lớn tiếng đọc:

“Hà biên nhất khỏa thụ. Lưỡng đóa đại nha xoa.” (Thân cây bên bờ sông, mọc ra hai chạc cây).

Mọi người bên trong đều biết gã dốt đặc, nghe như chuyện cười, mọi người đều nhìn cười chờ gã kết thúc.

Ai ngờ gã vắt óc suy nghĩ cũng không thể tiếp tục. Loại tình huống này đúng là làm mọi người nín lại. Không chỉ có người làm thơ phải nín lại, người nghe cũng vậy. Cuối cùng cũng có người tốt bụng giúp gã tiếp:

- Xuân chí đài vi diệp, đông lai tuyết thị hoa. (Xuân đến rêu là lá, đông đến tuyết là hoa).
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...