Nhất Phẩm Giang Sơn

Chương 291: Thành kỳ tích


Chương trước Chương tiếp

Trận này, may mắn gặp được quang cảnh trai giới của người Đại Lý, cả ngày đi theo ăn chay. Trong miệng của mấy vị đều nhạt ra, thật sự không thể chịu nổi, Vương Thiều sai người tại một góc tránh gió chỗ tường thành, đặt một cái nồi lớn, đặt lên một miếng than làm bếp. Mặt trên đặt lên một giá đỡ bằng sắt cách nhau, gọi mấy người anh tới ăn đồ nướng.

Với địa vị của bọn họ, hiển nhiên nên có người hầu hạ, nhưng cái ngon của đồ nướng, vốn dĩ phải ở chỗ khói hun lửa cháy, cho nên Vương Thiều đều đuổi mấy người hầu hạ xuống, tự mình động tay làm đầu bếp…Y mang nguyên liệu nấu ăn ướp trước, sau đó gác trên giá, lấy đũa dài đảo đi đảo lại, rắc lên hương liệu Nam Dương được đưa từ Thục Thân Độc đạo (*) vào Trung Nguyên, mùi hương rất nhanh lan tỏa, khiến mấy người đang nói chuyện, tất cả đều đứng ngồi không yên.
(*): Là một cửa ngõ giao thông thông thương bắt đầu từ Thành Đô Tứ Xuyên Trung Quốc, qua Vân Nam, đến Ấn Độ, còn gọi là con đường tơ lụa phương nam.

Bởi vì có người thích miệng lớn ăn thịt, có người lại giữ gìn tư tưởng của văn nhân, thích sự thanh đạm, còn có Hòa thượng ăn chay, cho nên nguyên liệu đồ nướng của bọn họ rất phức tạp. Trên giá đỡ bằng sắt ngoài miếng thịt bò, cánh gà đã ướp, còn có miếng táo, tôm cá rau quả thậm chí là mì phở… Đừng tưởng rằng chỉ có Huyền Ngọc mới ăn, loại mì phở Đại Lý này gọi là “món ăn nhanh”, là món tất cả mọi người yêu thích.

Nó dùng bột gạo làm thành hình bánh tròn dàn mỏng, nướng trên lửa tới khi hơi khô vàng, mặt ngoài rắc vừng, kẹp dưa chuột vào, miếng củ cải hoặc là miếng thịt bò dê nướng vàng xung quanh rồi ăn. Vừa có thể đỡ đói, lại rất ngon, hơn nữa khi đánh giặc, vì như thế nên có thể làm cho người ta ăn nhanh no mà lại ngon, mấy người của Vương Thiều vô cùng thích thú.

Tuy nhiên trong thời khắc Thao Thiết (một con quái vật tham ăn tàn ác trong truyền thuyết) mà thời gian dư giả như lúc này, nhận được hoan nghênh nhất vẫn là cá nướng của Đại Lý… Đem mổ cá trước, ghì chặt trên cây thăm bằng trúc làm theo hình chữ thập giao nhau, con cá nước mặn hồ Nhị Hải giống con diều giấy dính trên giá, nướng đi nướng lại hai mặt trên lửa, cho tới khi mùi tanh trở thành mùi thơm, tiếng dầu xèo xèo rớt xuống, mỗi người liền cầm lấy một con, một tay kia cầm theo vò rượu… Tay trái giương cung, tay phải cài tên, nhanh chóng cắn nhanh không quan tâm tới hình tượng của mình.

- Ta nói với các ngươi, Đoàn vương gia mời khách ăn cơm không đi.
Đang ăn rất vui vẻ, liền nghe thấy giọng trêu tức nói:
- Lại trốn ở đây nướng cá ăn, ngược lại làm ta một mình gánh trách nhiệm.
Người nói là Lã Huệ Khanh, hôm qua Đoàn Tư Liêm ở hoàng cung của Đại Lý, mở một bữa tiệc tiếp đãi Tống Sứ. Ngoài Vương Khuê ở lại thành Đại Lý ra, phía bên Long Thủ quan cũng chỉ có mình Lã Huệ Khanh đi làm đại biểu.

- Ăn quốc yến trở về rồi à.
Vương Thiều liếc y một cái nói:
- Thế nào, ăn vui vẻ chứ?

- Thơm quá, nói nhảm ít thôi, cho một con trước giải quyết cơn thèm cái đã.
Lã Huệ Khanh xoa tay nói.

- Quốc yến sơn hào hải vị vẫn chưa ăn đủ à.
Tống Đoan Bình cười đùa nói:
- Còn thích một miếng cá nát.

- Nói đúng rồi, rất hiếm mà.
Lã Huệ Khanh nhận một miếng cá nướng, nhã nhặn cắn một miếng nhỏ, vẻ mặt say sưa nói:
- Đây mới chính là mùi vị của cái kia. Ngày hôm qua cái đã ăn ở hoàng cung của Đại Lý, đó là một món vô vị nhạt nhẽo.

- Sao vậy, trình độ điều khiển bếp của Đại Lý quá kém sao?
Mọi người cười hỏi.

- Trình độ ngược lại không kém, chính là bữa cơm đó ăn quá cực khổ.
Lã Huệ Khanh cười nói:
- Con người của Đại Lý cũng tốt, chúng ta người Tống cũng thế, trong lòng đều suy ra ý nghĩ của mình. Mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được, ngươi nói làm sao có thể ăn ngon được chứ?

- Đoàn Tư Liêm có ý gì?
Vương Thiều nhấp một ngụm rượu ngon, tiếp tục đảo thịt nướng hỏi.

- Vẫn hy vọng quân đội Đại Tống của ta có thể tiến vào chiếm giữ thành Đại Lý.
Lã Huệ Khanh cười nói:
- Đoàn Tư Liêm vẫn chưa từ bỏ ý định sao…

- Lão quan này!
Vương Thiều xì nói:
- Cũng quá hy vọng hão huyền rồi, Đại Tống chúng ta có thực lực đó sao?

- Càu nhàu ít thôi.
Lã Huệ Khanh lắc đầu nói:
- Cẩn thận để người ta nghe thấy.

- Không nghe thấy đâu.
Vương Thiều lắc đầu, vẫn hạ thấp giọng nói:
- Nghe nói lần này, Trọng Phương có thể tạo ra cục diện này, đã là bản lĩnh rất lớn rồi. Nhưng thái độ của triều đình, đều khiến mọi người cảm thấy ngột ngạt… Chỉ xuất ba vạn binh, còn không cấp lương bổng, còn không cho đánh giặc! Quan gia và đám tướng công, vừa muốn để ngựa chạy nhanh, lại muốn để ngựa không ăn cỏ, thực sự coi Trọng Phương thành thần tiên rồi!
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...