Mặc dù cùng ngồi cùng bàn, nhưng thức ăn phân biệt rõ ràng, Vương Khuê, Trần Khác phía trước mặt bày những món ăn và rượu được chế biến rất tinh xảo, còn nhóm thổ quan không ưa món ăn quý và lạ này thì ở trước mặt mỗi người bày một cái đùi dê, một cái chân chó, còn có một cái móng heo béo ngậy. Rượu không cần dùng đến chén, trước mặt mỗi người là một vò rượu lớn, bên trong là loại rượu đục mà quân đội hay uống.
Một đám quan thổ ty cũng không dùng đũa, liền tiện tay cầm lấy một cái chân, hất đầu xé một miếng thịt lợn to ngậy, một tay còn lại giơ bình rượu lên, ừng ực từng ngụm một, rượu thịt đầy mồm, liền quên hết tất cả, trông giống như trò hề.
Bộ dạng của bọn chúng lúc ăn giống như quỷ đói đầu thai, nhìn thấy vậy Vương Khuê nhíu mày, trong lòng không khỏi trách giận Trương Phương Bình, để cho chúng ta và một đám người cùng ăn cơm như thế, không phải là tra tấn chúng ta sao.
Trái lại Trần Khác thần thái rất tự nhiên, vẫn chủ động bắt chuyện cùng các thủ lĩnh này, hỏi chút chuyện phong cảnh nhân tình không ảnh hưởng tới toàn cục, một lát đã thân quen.
Trương Phương Bình luôn luôn mời rượu, đợi những người thủ lĩnh này ợ một cái, mơ mơ màng màng, rồi mới bắt đầu chủ đề chính:
- Lần này cùng phiền các chư vị đến, là vì các vị cung cấp thông tin tình báo rất kịp thời và trọng yếu. Nhưng tin tức này rất sơ lược, bản quan không có cách nào khác báo lên triều đình, cho nên mời chư vị nào biết sẽ nói, đã nói là nói hết. Giúp lão phu hoàn thành bản thượng tấu này.
Nói xong hả hả cười.
- Đương nhiên không thể thiếu công của hai vị.
Năm người cầm đầu đã uống đến say khướt. Nghe đến kể công lao, nhất thời mắt sáng quắc lên, người một lời ta một câu, e sợ bị người khác đoạt trước.
Nhưng nghe sự miêu tả của bọn họ, trước sau mâu thuẫn, sơ hở đầy rẫy, Vương Khuê và Trần Khác đều nhíu mày. Có người nói, quân đội của Mã Chí Thư có ba đến năm ngàn, có người nói là ba đến năm mươi ngàn. Có người nói y đã ở Lê Châu. Có người lại nói vẫn chưa qua sông. Có người nói có thể miêu tả tướng mạo của Mã Chí Thư, nhưng ngay cả Mã Chí Thư là tộc nào cũng không ai biết rõ…
Toàn nói nhăng nói cuội, nói chuyện không đâu, nhưng Trương Phương Bình không những soi xét toàn bộ, mà còn vẻ mặt cảm kích nói:
- Các vị cung cấp tình báo quá trọng yếu, ta sửa sang lại chút ít, rồi lập tức gửi về triều đình!
Đúng lúc này, mấy hũ rượu mới xuống tới bụng của mấy thủ lĩnh. Say đến mức ngủ quên, nhưng vẫn chưa quên phần thưởng, phun ra toàn mùi rượu, nhe răng nói.
- Nạn đói vào mùa xuân năm nay, các tộc nhân sắp đói… ợ… đến chết.
- Không thành vấn đề.
Trương Phương Bình hào sảng vung tay lên nói.
- Ba ngày sau, có một đám quân lương vận chuyển đến. Toàn bộ cho các vị!
Các thủ lĩnh hoan hô, tranh nhau cảm tạ sự hào phóng của Trương tướng công.
- Các vị trở về rồi lại quay lại, thật sự là phiền phức.
Trương Phương Bình tốt bụng nói.
- Không bằng các vị ở lại đây thêm vài ngày, bản quan có rượu ngon, thịt thơm đầy đủ, các vị chỉ cần phái người trở về sai một vài tráng đinh đến vận chuyển lương thực là được rồi.
- Tốt tốt.
Các thủ lĩnh đang ước gì được ở thành Nhã An hưởng thụ thêm vài hôm, tất cả đều lập tức đáp ứng.
Chờ những thủ lĩnh say bí tỷ được đỡ đưa xuống nghỉ ngơi, Trương Phương Bình mới mời Vương Khuê vào phòng khách riêng dùng trà.
Vưa ngồi xuống, Vương Khuê không nhịn được liền nói.
- An Đạo Công, đối với những ngữ ấy cần gì phải nịnh.
- Ha ha…
Trương Phương Bình vê râu nói.
- Ngoại tộc như Cung Bộ Xuyên rất đặc thù đấy.
- Làm sao lại đặc thù?
- Cái gọi là 'Cung Bộ Xuyên" là chỉ người ngoại tộc Công Bộ sống ở Thập Vạn Đại Sơn phía nam Nhã Châu, bọn họ cũng là cường hãn nhất trong số các ngoại tộc. Thường xuyên chặn đường buôn bán, làm những chuyện như “nếu muốn qua đoạn đường này thì phải để lại tiền tài”. Nhưng bởi vì lúc trước triều đình bình định nước Thục, không một phát giành lấy Đại Lý, hiện giờ muốn tiêu diệt bọn chúng là điều không thể, một khi đại quân tới tiêu diệt, bọn chúng liền trốn sâu vào lãnh thổ Đại Lý, đợi cho gió yên biển lặng mới quay lại, về căn bản không thể bắt được chúng.
- Cho nên quan phủ phải dụ dỗ, ban thưởng tiền, lương thưởng, thụ chức quan này nọ để trói buộc. Hơn nữa, triều đình cũng cần bọn chúng để giám sát Đại Lý..
Bởi vì Đường Triều giáo huấn uốn cong thành thẳng, đối với Đại Lý nhất mực cảnh giác, vì vậy quan địa phương lợi dụng bọn chúng có thể tùy ý xâm nhập Đại Lý, bọn họ có thể thu thập những thông tin tình báo quân sự trọng yếu của Đại Lý.