Nhất Phẩm Giang Sơn

Chương 269-272: Đêm không ngủ


Chương trước Chương tiếp

- Công tử lại không sợ cảm thấy có lỗi nữa sao?
Đỗ Thanh Sương giễu cợt nói.

- Bởi vì đã không còn cảm thấy có lỗi nữa rồi.
Trần Khác áp sát vào, thanh âm trầm thấp nói:
- Thời gian giống như một cây đao sắc bén, đã loại bỏ hết những ý tưởng dơ bẩn đi. Nó còn giống như một cái lưới tinh lọc, những gì đã lắng đọng xuống dưới thì không cách nào vứt bỏ đi được. Thanh Sương, ta loại bỏ chính là vô sỉ, hư vinh, dục vọng với nàng. Đối với tình cảm dành cho nàng thì lại lắng đọng xuống dưới…

- Không phải công tử nói chỉ là một lần kích động thôi sao?
Đỗ Thanh Sương cắn chặt môi, mặt đỏ bừng nói.

- Mỗi một chuyện lúc bắt đầu thì chúng ta đều không thể dự đoán được kết cục. Bất luận mọi biến hóa đều khiến nó phát sinh sự thay đổi. Nếu không có một lần đó, ta cũng không dám hy vọng có thể nhúng chàm Thanh Sương. Nhưng nếu như ta đã đi trên con đường này, chúng ta không chỉ làm một đôi tri âm, còn có thể làm một đôi tiên lữ một đời. Đây thực sự là tâm nguyên của tiểu sinh, không biết Thanh Sương có đoái thương không.

- Thanh Sương cũng không phải tiên tử. Thanh Sương chỉ là một gốc cây cỏ hèn hạ trong hồng trần.
Thân thể mềm mại của Đỗ Thanh Sương bị những lời tâm tình nóng bỏng của Trần Khác làm cho dần dần ấm áp lại. Hai tròng mắt của nàng như muốn rơi lệ nói:
- Công tử quá đề cao thiếp rồi, Thanh Sương không đảm đương nổi.

- Ta không hề đề cao nàng, mà là nàng quá coi thường mình. Nàng quá để ý mọi việc. Thật ra nàng là một nữ tử cơ khổ, rơi vào hồng trần, không thể tự chủ được, mặc cho người khác định đoạt. Chân chính thể hiện nàng là người như thế nào chính là thời điểm nàng ở đây, giữ sự trong sạch tự cao, giữ gìn trinh tiết. Điều đó đã nói lên hết thảy mọi việc.
Nói xong, Trần Khác nhẹ nhàng giữ vòng eo nhỏ nhắn của Đỗ Thanh Sương lại, dịu dàng nói:
- Thanh Sương, nàng là một cô gái tốt nên được mọi người thương tiếc. Để ta theo đuổi nàng thêm một lần nữa đi.

- Công tử đã quá lời rồi.
Đỗ Thanh Sương vốn đã bị những lời tâm tình của hắn làm cho say mê rồi. Nhưng nghe đến câu nói sau cùng của hắn, lại nhẹ nhàng và khéo léo né người ra ngoài, cười nói:
- Lần này Thanh Sương đã có kinh nghiệm, không phải có thể dễ dàng tới tay như vậy.

- Nói như vậy là ta tự mua dây buộc mình rồi hả?
Trần Khác gãi đầu, cười ha ha nói:
- Tuy nhiên, mong Thanh Sương chỉ cho môt đường sáng. Tại hạ cũng không quá thành thạo việc này.

- Loại chuyện này, Thanh Sương cũng không thành thạo đâu.
Đỗ Thanh Sương một tay che miệng cười nói:
- Phải xem thành ý của công tử thế nào.

- Được rồi, bắt đầu từ ngày mai. Cứ có buổi biểu diễn của nàng. Ta nhất định sẽ cho người tặng hoa.
Trần Khác cười nói.

- Công tử không sợ người khác biết sao?
Đỗ Thanh Sương lưu chuyển đôi mắt đẹp nói.

- Ta chính là muốn cho bọn họ biết.
Trần Khác cất tiếng cười to nói :
- Đỗ Thanh Sương là người của Trần Tam Lang. Ai cũng đừng mong đoạt được !


Mặc dù Trần Khác rất muốn hôn lên khuôn mặt của nàng, nhưng hắn lại mạnh miệng nói khoác. Dùng cơm chiều xong, lại nói thêm một lát, nói chuyện xong đành phải rời đi. Bất quá đối với nơi thành Biện Kinh không có đêm này mà nói, ngày hôm nay vẫn thật sự còn rất sớm…

Tối nay, trong thành Biện Kinh, các tửu lầu đều bị các sĩ tử khoa này chiếm lấy. Nhóm người này đều bị vây giữa những nữ tử đầy thanh xuân, động lòng. Cuối cùng sau một hành trình dài, bất kể là thi đậu hay thi rớt đều tới chung một nơi. Hôm nay có kết quả, giá trị của những sĩ tử đoạt giải này đã tăng lên gấp trăm lần, cần phải khoe với mọi người. Còn những người thi rớt bảng vàng thì uể oải vô cùng. Tương phản to lớn khiến cho bọn họ phải đi tìm người khác phái an ủi. Vì thế tình hình kinh doanh trong tửu lâu, kỹ viện đều rất náo nhiệt, quang cảnh nghênh đón khách nhân bận rộn.

Cũng may thành Biện Kinh này vô cùng phong lưu, đâu chỉ có một ngàn nơi trăng hoa? Chu Tước môn ở phía đông ngõ Mạch Kiệt, ở phía Tây ngõ Sát Trư; Trạng Nguyên lâu ở bên ngoài Bảo Khang phố; Cự Tào môn ở bên ngoài Tả Nhai phố, Ngưu Hành phố, Mã Hành phố, Liêu Nhi Thị Đông, Tây Kê ngõ còn có Tiền Chi Đào Hoa động ở trước Cảnh Đức Tự, xa hơn là sau ngõ Chi Khương Hành. Tất cả đều là những nơi trăng hoa nổi danh trong kinh. Trong lúc oanh oanh yến yến đâu chỉ mấy vạn? Cũng không đếm được có bao nhiêu u phương, ngõ nhỏ, yên quán ca lâu, vô cùng vô tận… Trải rộng mỗi nơi bên trong thành Biện Kinh.

Ngoài trừ những quán chỉ có riêng kỹ nữ, tửu lâu cũng là nơi hoạt động chủ yếu của kỹ nữ. Trước cửa lớn của các khách sạn trong kinh thành đều treo màu sắc rực rỡ chúc mừng. Màn đêm buông xuống, ánh đèn rực rỡ sáng lên. Ánh đèn huỳnh hoàng từ trên xuống dưới cùng chiếu sáng. Thường xuyên có mấy trăm danh kỹ đứng dựa vào lan can, nhìn các nàng uyển chuyển giống như thần tiên, đưa tay chỉnh lại dung nhan, sống mắt lưu chuyển, cười khanh khách khéo léo, chờ đợi khách nhân uống rượu gọi tên.

Còn có những kỹ nữ hạ đẳng, từ trước đến này không cần gọi tên, tự đi vào tiến cử với khách nhân trước, trước tiên hát vài khúc rồi cùng ngồi uống rượu, càng nhiều vô số kể.

Khoa trương nhất chính là, ngay cả Hoàng Thành Tuyên Đức lâu… Tương đương với bây giờ, những du học sinh bên Tây về đi làm kỹ nữ, giờ phút này cũng đang ở mở tiệc vui vẻ Bất Dạ Thiên (ngày không đêm).
Một hồi lại một hồi, một đoạn lại một đoạn, từ Tần tửu lâu thanh âm cười đùa mua vui trong miệng truyền ra. Tiếng cười vui của người dân, tiếng đàn sáo, âm thanh uống rượu sảng khoái. Không ngờ lại truyền qua bầu trời đêm, truyền vào thâm cung, truyền đến bên tai hoàng thượng.
...


Bình luận
Sắp xếp
    Loading...