Trương Hân Hân bĩu môi nói:" Vậy em muốn tìm anh thì làm thế nào ? Ý, ý em là, vạn nhất em gặp bất trắc gì, còn biết đường mà tìm anh."
Mười Một nói:" Em có thể gọi cho anh, nhưng không thể không có việc gì cũng gọi."
Trương Hân Hân dẩu miệng lẩm bẩm:" Hảo, nếu như anh rỗi, nhất định phải gọi cho em nhé ?"
"Ừm... Đợi một chút." Mười Một nói thêm:" Buổi tối đừng nên ra ngoài, gần đây tình hình không yên ổn lắm."
Trương Hân Hân thè lưỡi ra nói:" Biết rồi, sau này em không như thế nữa, được chưa ?"
"Ừm, vậy trước cứ như thế đi?"
Trương Hân Hân vội vàng kêu lên:" Sở Nguyên ca ca!"
"Cái gì ?"
"Ơ... em..." Trương Hân Hân ấp úng nửa ngày, nhưng không biết nói gì mới tốt.
Mười Một nói:" Nếu không có việc gì thì anh cúp máy."
Trương Hân Hân thở dài nói:"Được rồi, nhưng anh nhất định không được tắt máy nha, còn có, khi nào rảnh rỗi, nhất định phải gọi điện cho em a."
"Được."