Nhân Gian Băng Khí

Chương 601: Chương 601


Chương trước Chương tiếp

Phùng Đán Toàn chỉ vào Lý Tú Châu, lớn tiếng chất vấn: "Nàng có chỗ nào không giữ đạo làm vợ?"

Một tên trưởng lão hơn sáu mươi tuổi cười lạnh nói: "Trong bụng ngươi tự rõ."

"Ngươi đánh rắm!"

"Ngươi…" Tên trưởng lão đó đỏ bừng mặt chỉ vào Phùng Đán Toàn, nhưng khi nhìn đôi mắt tràn ngập sát khí của ông, những lời phía sau hắn không làm sao nói ra được.

Phùng Đán Toàn cười lạnh hai tiếng, nói: "Có gian díu với ta sao? Ta nhổ vào!"

Ông nhổ mạnh một bãi nước bọt xuống đất, tức giận mắng: "Cái đám lão bất tử các ngươi đều bị phân chó che mờ hết mắt rồi sao? Nếu nàng có gì với ta, liệu có còn vào Dương gia các ngươi không? Tú Châu cũng chẳng tham gì mấy đồng bạc rách của các ngươi! Dương gia các ngươi có là cái thứ gì!"

Không đợi người khác phản bác, ông lại chỉ vào Dương tam thiếu gia đang run rẩy, quát lên: "Ngươi tự nói xem! Tấm thân thanh bạch của Tú Châu có phải bị ngươi dùng thủ đoạn bỉ ổi đoạt lấy không?"

Dương tam thiếu gia há miệng ra, nhưng lại không dám nói gì.

"Đủ rồi!" Lão tộc trưởng tức giận quát lên: "Phùng Đán Toàn! Chúng ta kính phục một thân công phu của ngươi nên mới nói chuyện khách khí, đừng có được đằng chân lân đằng đầu, tưởng rằng Dương gia ta sợ ngươi chắc!"

Phùng Đán Toàn cười lạnh hai tiếng. Lý Tú Châu đang ngồi trong góc, mặt đầy nước mắt, nhìn ông lắc đầu, ý bảo ông đừng nói tiếp nữa.

Lão tộc trưởng thấy động tác này của Lý Tú Châu, sắc mặt càng lạnh lùng hơn, hừ lạnh nói: "Đồ chó chết ăn cây táo rào cây sung."

Phùng Đán Toàn vốn nể mặt Lý Tú Châu nên không muốn tranh cãi nữa, nhưng câu nói này của lão tộc trưởng đã đụng vào nỗi đau sâu nhất trong lòng ông. Ông bước lên một bước, đôi mắt bừng sáng nhìn chằm chằm vào lão tộc trưởng, miệng nói gằn từng chữ qua kẽ răng: "Thằng chó già, có giỏi mày nói lại lần nữa xem nào!"

Cơ thịt bên mắt lão tộc trưởng co giật mấy cái, thằng chó giá? Từ khi lão sinh ra đến giờ, đây là lần đầu tiên có kẻ dám chửi lão như thế. Câu này đã khiến lão hoàn toàn nổi giận, một quyền đấm thẳng xuống chiếc bàn hồng mộc, cơn giận ào lên, lão quát: "Bắt lấy!"

Đám đệ tử đang vây quanh Phùng Đán Toàn tức thì nhào lên. Nhưng Phùng Đán Toàn còn nhanh hơn, khi nắm đấm của lão tộc trưởng còn chưa đấm xuống bàn, ông đã như một con sói đói nhào vào giữa bầy dê.

...


Loading...