Nhân Gian Băng Khí

Chương 312: Chương 312: Thiếu niên thần bí và bí ẩn cao thủ Long Hồn đời thứ tư


Chương trước Chương tiếp

Đã qua thời gian ăn bữa tối, mọi người ăn nó uống đủ rồi bắt đầu ra đường tản bộ, thời gian này cũng là thời gian trên đường náo nhiệt nhất. Trên đường người ồn ồn ào ào đi lại không ngừng.

Trên một con đường ở thủ đo, ngoài cửa một quán ăn nhỏ.

Một người thoạt nhìn nhiều nhất cũng không quá hai mươi tuổi, mái tóc màu vàng, da trắng, liếc nhìn là đã biết là một thiếu niên người phương Tây đang đứng ở ngoài cửa quán này. Nhưng thiếu niên này không giống những du khách phương Tây đến Long quốc du lịch luôn ưỡn ngực ra, trái lại hắn còn luôn cuộn mình lại, không ngừng xoa xoa cái bụng đang kêu lục bục. Quần áo trên người hắn rất là bẩn thỉu, hai tay trống không không có hành lý gì cả. Bộ dáng thoạt nhìn như mất hồn.

Lúc này thiếu niên kia chính là đang nhìn xuyên qua tấm cửa kính nhìn thực khách ở bên trong đang ăn một đĩa thức ăn còn đang bốc khói, không khỏi nuốt xuống một ngụm nước bọt. Nhưng không có ai thèm hỏi đến hắn một câu, đến ngay cả tên tiếp tân ở cửa cũng chỉ ngoái đầu liếc nhìn hắn một cái rồi lại coi như không thấy gì, tiếp tục làm việc của mình.

Thiếu niên này đứng bên ngoài quán ăn thật lâu rồi mới lắc đầu dời đi. Hắn đi vào trong một cái ngõ nhỏ, tìm một góc tối tăm vô lực ngồi xuống, liên tục xoa xoa cái bụng đói đang kêu lục bục.

Thiếu niên lại nuốt xuống một ngụm nước bọt, cố gắng không nghĩ tới những thứ đồ ăn đó nữa. Để chuyển sự chú ý sang thứ khác, hắn đưa tay vào trong áo móc ra một cái vòng cổ vàng. Vòng cổ vàng này là do vàng nguyên chất cả mười phần tạo thành, trên đó còn móc vào một cái giá chữ thập màu vàng xán lạn, hơn nữa trên cây thập giá còn nạm vào mười hai viên kim cương nhỏ. Chỉ cần là người sáng mắt sẽ biết, cái vòng cổ này trị giá rất nhiều tiền. Chính là thiếu niên này lúc này bản thân đã đói đến sắp ngất đi rồi, nhưng lại vẫn không bán cái vòng đi để mua thức ăn.

Thiếu niên nắm cái thập giá bằng vàng váo trong lòng bàn tay, lẩm bẩm nói:"Calos thúc thúc, tỷ tỷ, ta nhất định … ta nhất định sẽ tìm được hắn. Nói xong, khóe mắt hắn đã ẩn hiện chảy ra nước mắt.

...


Loading...