“Quản l?!” B?n trong thang m?y bốn c? g?i, đồng thời hướng Trần Mạn Hồng t?n k?nh c?i đầu, gọi.
Trần Mạn Hồng theo th?i quen liếc mắt nh?n hai c? g?i ph?a trước, vẻ mặt mấy phần phong t?nh đi v?o thang m?y, lo lắng quay đầu, nhẹ giơ ng?n tay ngọc thon d?i, n?i: “Người c?n chưa đi tới thang m?y, đ? nghe thấy mấy người tr? chuyện b?t qu?i, thảo n?o quản l? Trần thường n?i c?c người xuất ng?y ti?u khiển đ? kh?ng thể d?ng được nữa rồi! Suốt ng?y, chỉ biết bu?n chuyện, những l?c như vậy c?n kh?ng bằng đi học tập một ch?t g? đấy, kh?ng chừng xu?n tới c?n c? thể xoay người một phen!”
Hai c? b? ph?a trước, nghe thấy lời n?y, khu?n mặt tức khắc đỏ l?n!
Như Mạt nh?n nhạt đứng ở b?n trong thang m?y, hơi y?n lặng c?i đầu, tịnh kh?ng c? ? định l?n tiếng.
Thang m?y tiếp tục đi l?n, Trần Mạn Hồng đi đến tầng hai mươi t?m, c? nhẹ nh?u mi t?m, c? v?i phần buồn ch?n ngẩng đầu, nh?n cửa k?nh b?n trong thang m?y, một th?n ảnh mơ hồ xuất hiện trong tầm mắt, c? dường như cảm thấy c? ch?t quen thuộc nhẹ nh?u m?y...
M? người đứng cuối thang m?y, lại trầm mặc đứng đ?, mặt vẫn kh?ng ch?t biểu t?nh, chỉ l? tr?n đầu ng?n tay đ? nhiều hơn một c?y ch?m!!