Đường Khả Hinh đứng ở trong đ?m người, nh?n về ph?a b?ng lưng tự tin của Mộc Tử Linh, trầm mặc một ch?t, liền mới chịu cất bước đi về ph?a trước, lại thấy Tưởng Văn Phong, vẻ mặt lười biếng lạnh nhạt nở nụ cười, bước ra, c? chỉ liếc anh một c?i rồi đi về ph?a trước, tim liền đập nhanh v? loạn nhịp, nhớ tới l?c m?nh rơi xuống nước trong nh?y mắt, liền chiếu lại ?nh s?ng, m? n?y cũng kh?ng phải ?nh s?ng b?nh thường, nhất định l? c? người cố ?!!
C? liền quay đầu, hai mắt hơi h?p, nh?n về ph?a Tưởng Văn Phong!!
Tr?n mặt của Tưởng Văn Phong cười như kh?ng cười, lại chọc c?y kẹo đường năm đồng bỏ v?o miệng ở trước mặt c?, vừa ăn, lại b?n m?t ng?n tay, tiếngch?c ch?c vang l?n!
Đường Khả Hinh thật sự kh?ng chịu nổi nh?n về ph?a anh, cau m?y n?i: “Anh!! Anh thật biến th?i!”
“Đoạn c? bị mất tr? nhớ kia!!? L? trước đ? t?i ăn kẹo ngọt, sau đ? c? ăn kẹo c?n lại của t?i?” Tưởng Văn Phong kh?ng nhịn được, nở nụ cười nh?n về ph?a Đường Khả Hinh.