T? Thụy Kỳ c?ng b?c sĩ, c?n c? c?c y t?, băng b? kỹ cho L?nh Mặc H?n, kiểm tra vết thương b?nh thường xong, liền trầm mặc đi ra khỏi ph?ng bệnh, nhẹ đ?ng cửa lại...
Ph?ng bệnh lập tức y?n tĩnh lại.
L?nh Mặc H?n vừa nhẹ k?o đồng phục bệnh nh?n m?u trắng tr?n người m?nh, vừa ngẩng đầu, nh?n c? g?i trước mặt.
Tiểu Nhu vẫn tay cầm khăn l?ng trắng, mở to mắt, ng?y ngốc đứng c?ch giường bệnh xa hơn một ch?t, kh?ng d?m qua, chỉ ngốc ngh?ch suy nghĩ, rốt cuộc L?nh Mặc H?n tại sao lại muốn m?nh ở lại?
“Em c?n đứng ở đ? l?m g?? Qua đ?y ngồi một l?t.” L?nh Mặc H?n nh?n nhạt nh?n c?, dường như dặn d? kẻ dưới.
“?...” Tiểu Nhu vừa mới quay người lại, lại nh?n thấy ?o L?nh Mặc H?n hơi mở ra, lồng ngực n?ng ch?y, bắp thịt ki?n cố, mặt c? bỗng chốc lại đỏ l?n, vội v? tr?nh n? th?n thể anh, nh?n qua ch?n canh s?m đ? nguội lạnh b?n cạnh, c? k?u ?i l?n một tiếng, nhanh ch?ng đi qua, tới trước ch?n canh s?m kia, nh?n v?o b?n trong, thật l? một ch?t canh s?m cũng kh?ng uống, liền đau l?ng khẩn trương k?u l?n: “Anh sao lai kh?ng uống canh vậy?”
“......” L?nh Mặc H?n chỉ trầm mặc nh?n c?, kh?ng l?n tiếng.