Tưởng Thiên Lỗi đứng tại chỗ, sợ ngây người, cũng không động đậy.
Bà Tần nhìn thấy bọn họ nói chuyện, có thể biết nhau, cũng sửng sốt.
Nhã Tuệ bi phẫn nhìn Tưởng Thiên Lỗi, khổ sở tuyệt vọng tức giận nói: "Anh nói đi, kể từ lúc Khả Hinh gặp anh, mỗi ngày cô ấy đều phải chịu đựng tổn thương ! ! Mỗi lần sau khi gặp anh xong cũng rất vất vả chống đỡ, cắn chặt răng mà sống! ! Cho dù anh làm chuyện gì đối với cô ấy! ! Cho tới bây giờ cô ấy cũng không có trách anh! ! Toàn tâm toàn ý yêu tên khốn kiếp anh! ! Nếu như tình yêu của anh không đủ kiên định, tại sao anh muốn đi trêu chọc con bé kiên định đó? Anh có biết, cô ấy yêu anh đã bỏ ra bao nhiêu không? Thậm chí ngay cả người bạn bè tốt nhất như tôi đây, cũng muốn vứt bỏ! ! ! Nhưng anh! !"
Nhã Tuệ được Lâm Sở Nhai đỡ , vẫn kích động run rẩy đi tới, vươn tay, lại chát một tiếng, đánh mạnh vào mặt của anh, kích động gào to: "Anh không chỉ không cần cô ấy! ! Vứt bỏ cô ấy! ! Bây giờ còn muốn mạng của cô ấy! ! Anh không phải là người! ! Tưởng Thiên Lỗi, anh không phải là người! ! Tại sao anh không chết luôn đi! !"
Cô lại kích động, muốn tiến lên, muốn bạt tai anh, bọn người Lâm Sở Nhai nhanh chóng kéo lại, bất đắc dĩ nói: "Nhã Tuệ, cô bình tĩnh một chút. . . . . ."
"Tôi không có cách nào bình tĩnh! ! Tên khốn kiếp đáng chết này, yêu cầu tôi moi trái tim của Khả Hinh lấp vào trên người của Như Mạt! ! !" Nhã Tuệ kích động gào thét, lại muốn xông lên trước, đánh anh! !
Mọi người đau lòng vội vàng kéo cô lại.
Tưởng Thiên Lỗi lập tức ngẩng đầu lên, đau lòng kích động gấp gáp nhìn Nhã Tuệ, hỏi: "Khả Hinh ra sao?"