Tần Vĩ Nghiệp mặc tây trang màu đen, tay cầm một chén tổ yến, ngồi ở bên giường, nhìn Như Mạt, cầm cái muỗng, mỉm cười múc một chút chè, nói: "Đây, uống đi, đây là chè mẹ nấu từ hôm qua tới hôm nay."
Như Mạt mỉm cười nhìn Tần Vĩ Nghiệp, nói: "Anh thật là, bận rộn như vậy còn phải sang đây thăm em."
"Em là vợ của anh, anh không quan tâm em thì quan tâm ai ?" Tần Vĩ Nghiệp đang cầm chè, mỉm cười thúc giục: "Ăn đi."
Như Mạt cười cúi đầu, vừa muốn cúi đầu, ăn muỗng chè, lại nhìn thấy Tô Thụy Kỳ đứng ở bên cửa, cô nhìn anh, mỉm cười hỏi: "Bác sĩ Tô ?"
Lúc này, Tần Vĩ Nghiệp cũng hơi quay đầu, nhìn cạnh cửa, nhìn thấy Tô Thụy Kỳ, liền để chén chè xuống, hơi cung kính gọi: "Cậu chủ Tô?"
Tô Thụy Kỳ mỉm cười đi tới, nhìn hai vợ chồng bọn họ, nói: "Thật xin lỗi, quấy rầy mọi người."
"Khách sáo. . . . . ." Tần Vĩ Nghiệp cười giơ tay về ghế sa lon bên cạnh, nói: "Mời ngồi."
"Không, hôm nay tôi có việc. . . . . ." Tô Thụy Kỳ cười nói.
Tần Vĩ Nghiệp và Thủ tướng thường xuyên gần gũi, cũng hiểu ý, ngẩng đầu, nhìn anh nói: "Là ngày giỗ của Thủ tướng phu nhân? Phải ra khỏi thành?"