“Uyển Thanh, em đang l?m g? vậy...” L?nh Mặc H?n chậm r?i đi v?o cửa ph?ng bệnh, nh?n về ph?a em g?i đang ngưng thần như vậy, liền hơi trầm giọng hỏi.
Uyển Thanh kh?ng n?i g?, chỉ nh?n nhạt ngồi tr?n xe đẩy, vẫn kho?c chiếc chăn đ?m qua, nắm trong tay ảnh chụp đen trắng, thật s?u nh?n th?n ảnh m?u trắng b?n trong, dường như bắt được một điểm đ?ng nghi n?o đ?, nheo mắt, dừng lại một l?c l?u, mới yếu ớt n?i: “Em ở Mỹ nhiều năm như vậy... Bất kể l? gi?p đỡ anh, hay l? c?ng việc của em, tiếp nhận v? số vụ ?n... Mỗi lần vụ ?n sau khi kết th?c, em cũng thật s?u thở ph?o nhẹ nh?m, cảm thấy chuyện n?y đ? qua... Thế nhưng v? sao... Em vừa từ một khắc biết được ch?n tướng kia, em vẫn kh?ng thể n?o thở ph?o nhẹ nh?m được...”
L?nh Mặc H?n đứng ở một b?n, trầm mặc nh?n em g?i, yếu ớt hỏi: “Vậy em ph?t hiện c?i g??”
Uyển Thanh cầm tấm h?nh n?y, trầm mặt nh?n một khắc kia, hai tr?ng mắt lại thật s?u nghi hoặc, lại chậm r?i lắc đầu, n?i; “Kh?ng c?...”